Hôm nay em đang thấy mình nhớ anh và mong có anh ở cạnh bên. Xem nào, để em nhìn vào đôi mắt tinh nghịch của anh, xem anh sẽ kể
cho em những câu chuyện như thế nào? Nghĩ đến đây em đã thấy vui vẻ lắm rồi. Cứ ở bên anh, đươc anh pha trò là lần nào em cũng cười phá lên thích thú.
Chẳng ai biết chúng mình yêu nhau thắm thiết như thế nào anh
nhỉ? Cứ như là định mệnh vậy. Em còn phải nhận đó là duyên của trời se cho đôi
ta. Mẹ còn bảo em, khi nào mẹ thử nói xấu người yêu con là y như rằng con bênh
nó chằm chằm. Yêu gì mà yêu say đắm thế!
Những lúc đó em chỉ cười, bẽn lẽn và xấu hổ. Em thấy em cũng
lạ lắm đó anh à! Em thực ra nghĩ rằng không ai “khuất phục” được em đâu, em
cũng nổi tiếng là cá tính và đanh đá. Vậy mà khi yêu anh, em lại ngoan ngoãn
như một cô bé con.





