Mời Bạn ghé Vườn thơ để thưởng ngoạn trà hoa sen cùng với Mây Hồng. Nhấn chuột vào hình để đến với liên kết..
Hiển thị các bài đăng có nhãn BÁC CÒN SỐNG MÃI. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn BÁC CÒN SỐNG MÃI. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 1 tháng 9, 2013

THƠ CON VIẾT TRONG NGÀY QUỐC KHÁNH



Tổ quốc ơi con nghẹn ngào không nói

Nhớ Bác Hồ giọng nói ấm ngân vang
Quảng trường Ba Đình trong ngày thu lịch sử
Cở đỏ tung bay rực rỡ giữa biển người
Lời Bác nói có toàn dân hưởng ứng
Tiếng hô vang như sóng dậy góc trời.


Vinh quang lắm thời hùng anh dân tộc
Thế giới đón chào đất nước trẻ khai sinh
Sáu mươi tám năm mốc vàng son chói lọi
Thế hệ chúng con xin bước tiếp tự hào
Đất Mẹ dịu hiền chở che bao trìu mến
Bác Hồ vui rưng rưng lệ mỉm cười.

Chúng con hát bài ngợi ca Tổ Quốc
Nâng cánh Rồng vàng bay về phía Tương Lai.

Thứ Bảy, 24 tháng 8, 2013

BÁC HỒ - ÔNG TIÊN CỦA CHÚNG CON SẼ SỐNG MÃI




Còn đúng 8 ngày nữa là đến ngày 2/9, ngày mà 68 năm về trước Bác đã đọc Bản tuyên ngôn độc lập khai sinh ra nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa - đất nước mà chúng con đang sống ngày hôm nay.

Đêm nay, còn nhất định phải dành những dòng chữ từ đáy sâu lòng mình để viết về Bác Hồ kính yêu của con - người đã hy sinh cả cuộc đời vì nhân dân và đất nước Việt Nam.

Ai yêu Bác Hồ Chí Minh hơn thiếu niên, nhi đồng.
Ai yêu Bác Hồ Chí Minh hơn thiếu niên, nhi đồng.
Ai yêu Bác Hồ Chí Minh hơn thiếu niên, nhi đồng.
Ai yêu Bác Hồ Chí Minh hơn thiếu nhi Việt Nam.

Bác ơi, con bật video clip này lên cho Bác xem nhé! Bài hát này có tên là Ai yêu Bác Hồ Chí Minh hơn thiếu niên, nhi đồng của nhạc sỹ Phong Nhã do bé Hoàng Quyên CLB văn hóa Ba Đình và các em nhỏ hát tặng bác đấy. 


Bác biết không, thường ngày cô bé hát hay với khuôn mặt xinh tươi này có một chất giọng vút cao, hớn hở. Vậy mà khi cô bé cất tiếng hát tại một quảng trường rộng lớn bên cạnh nơi Bác an nghỉ, lời ca và tâm trạng xúc động đã làm giọng hát trầm hẳn xuống. Và đôi mắt thì cảm giác như đang rưng rưng, con nghĩ rằng cô bé đã phải rất kìm nén để không bật khóc đấy Bác ạ!

Ngay cả các Bác, các chú, các cô vỗ tay và hát theo thì họ cũng đều xúc động lắm!
Còn con thì sao? Con đã là một thiếu nữ trưởng thành, dù con chưa lập gia đình nhưng sâu thẳm trong trái tim con là hình ảnh một gia đình hạnh phúc là đại gia đình Việt Nam với người Cha già vĩ đại là Bác kính yêu. Con đang đưa hình ảnh bài hát vào đây và bật bài hát lên để lấy cảm xúc viết bài về Bác - người mà con luôn tôn kính. Con cũng đang khóc và thậm chí khi viết tới những dòng này thì tiếng khóc bật ra nức nở....

Bác chúng em dáng cao cao, người thanh thanh,

Bác chúng em, mắt như sao, râu hơi dài.

Bác chúng em, nước da nâu vì sương gió.

Bác chúng em, thề cương quyết trả thù nhà.
Hồ Chí Minh kính yêu chúng em kính yêu Bác Hồ Chí Minh trọn một đời.
Hồ Chí Minh kính yêu Bác đã bao năm bôn ba nước ngoài vì giống nòi.

Lâu lắm rồi, mà sao con vẫn có thể khóc cho người mà con chưa bao giờ được gặp ở trên đời, mà chỉ biết tôn kính và thương yêu bằng sự cảm nhận tự nhiên và sự thôi thúc của cội nguồn và lòng biết ơn.

Con vẫn chẳng biết vì sao, con đã thấy Bác như rất gần gũi, giống như người thân yêu của mình từ lúc con còn rất nhỏ. Con kính yêu Bác vô cùng với một tinh cảm rất đỗi tự nhiên, chẳng cần ai chỉ bảo. Chỉ cần nhìn thấy Bác con đã thấy hình ảnh một Ông Tiên hiền từ, Ông Tiên có nụ cười trìu mén và ánh mắt chan chứa thương yêu. Và đã là Ông Tiên thì nhất định ai ai cũng phải quý mến rồi, chẳng riêng gì con.

Rõ ràng tình cảm của trẻ con là tình cảm trung thực và trong sáng nhất. Như hình ảnh các bé con chạy ùa vào lòng bác, sà đến bên Bác để được cho kẹo mới biết  Bác là con người nhân từ biết nhường nào. Trẻ con, có sự cảm nhận đặc biệt tinh tế, một khả năng rất khó hiểu của con người, giống như khả năng bắt sóng để phòng vệ tự nhiên vậy. Trước một người xa lạ, không phải tự nhiên mà lũ rẻ tin tưởng, gẫn gũi, quấn quít...

Con chọn bàì hát Ai yêu Bác Hồ Chí Minh hơn thiếu niên, nhi đồng- là bài hát mà con yêu thích nhất, ngay cả đến bây giờ, bởi vì nó còn gắn với con một kỷ niệm không bao giờ quên.

Ngày ấy, khi học lớp mẫu giáo lớn để năm sau lên lớp 1, cô giáo dạy cả lớp chúng con tập hát bài này. Con về nhà cứ hát nghêu ngao và bắt mẹ phải lấy xe đạp chở đến Bác chơi. Mẹ bảo "Bác đã đi mất rồi con ạ" con còn vùng vằng và khóc ầm lên bắt đền "mất thế nào được con vừa thấy Bác trên ti vi mà". 

Rồi sau nhiều ngày và ngày nào con cũng mè nheo, thì một hôm mẹ bảo con: "Nào con gái mặc quần áo đẹp vào Mẹ cho con đến thăm Bác Hồ". Con vui sướng quá chạy đến ôm chầm lấy mẹ và hôn vào má mẹ hét lên: "Mẹ ơi Mẹ muôn năm, Bác Hồ muôn năm". Ngay lúc đó, con thấy mẹ quay mặt đi gặt nước mắt. 

Bác biết không, con nhỏ nhưng mà mẹ con vẫn gọi là "bà cụ non" đấy, vì con hay chú ý mọi việc  và hay đặt ra nhiều câu hỏi tò mò mà ba mẹ con cũng không trả lời được. Hôm đó thấy Mẹ khóc thì rất ngạc nhiên và con đoán rằng có nguyên nhân gì rồi. Thế nên con chỉ lặng lẽ quan sát mẹ và im lặng trên suốt quãng đường mẹ chở con đi. 

Và cái nơi mà 2 mẹ con đến, chính là nơi mà bé Hoàng Quyên đang hát cho Bác nghe đây này. Nơi đó là nhà của Bác và Bác ngủ ở trong đó.

Con chỉ nhớ khi hai mẹ con hòa vào dòng người xếp hàng vào thăm Bác, thì con cứ thấy bước chân mỗi lúc một nặng hơn và thấy như sắp bắt gặp điều mất mát gì ghê gớm lắm!

Gần đến cửa thì Mẹ nắm tay con và nói nhỏ: " Con gái ơi Mẹ bế con nhé, mình không phải gặp Bác còn sống đâu, mà chỉ nhìn thấy hình hài của Bác thôi, được để ở trong tủ kính đẻ mọi người viếng thăm". 

Thế là con khóc ầm lên, tuột ra khỏi tay mẹ và vùng chạy ra ngoài hàng người. Mẹ vội vã chạy theo và dù mẹ nói thế nào con cũng nhất định không quay lại để vào thăm Bác. 
Đêm đó trở về, con khóc đẫm gối. Con cứ nghĩ Bác của con là Ông Tiên cơ mà, Ông Tiên không thể chết, tại vì người ta nhốt Bác trong tủ kính nên Bác không ra ngoài được thôi. Nhưng chắc là nhốt lâu nên Bác chết thật rồi, nên con thấy ghét họ lắm! Sao họ có thể hại chết Ông Tiên của chúng con. Chúng con phải có Ông Tiên để Ông mãi như trong câu truyện cổ tích cho chúng con còn ước mơ chứ.... ấm ức, bực tức, giận dỗi.... cho đến khi con chìm vaò giấc ngủ say và mơ thấy Bác về.....

Sau này lớn lên con chỉ nhớ là đã ghét tất cả những ai mà không yêu quý trân trọng Bác. Bởi vì chỉ có những người không có trái tim mới ghét và đối xử không tốt với Bác của con. Họ cần gì cơ chứ, họ đòi hỏi gì cơ chứ, Bác đã hy sinh tất cả cuộc đời mình cho nhân dân, cho đất nước Việt Nam mà còn chưa đủ hay sao? 

Khi còn sống, Bác cũng chỉ là một con người, Bác đâu phải là Thánh mà có thể làm vừa ý tất cả mọi người. Và có ai muốn chỉ trích Bác thì hãy thử suy nghĩ xem Bác đã được cái gì cho riêng mình. Bác chẳng có gì cả, ngoài tình cảm thương yêu của cả dân tộc dành cho. Vậy mà họ nỡ tước đoạt đi những điều đó. phủ nhận công ơn và những hy sinh của Bác. Họ đúng là vô ơn và không có trái tim.

Rồi thời gian qua đi, con lớn dần lên. Và điều đặc biệt nhất đến bây giờ, dù ở Hà Nội phần lớn thời gian khi trưởng thành, nhưng con chưa một lần vào lăng viếng Bác. Và chắc chắn trong thâm tâm con sau này cũng sẽ không bao giờ vào đó để nhìn thấy Ông Tiên của con đã qua đời.

Bởi vì với con thì Bác luôn sống mãi. Và Bác mãi là ông Tiên của chúng con, Ông Tiên không bao giờ chết. Ông Tiên đó đã đi vào trong suy nghĩ và tình cảm của chúng con nhẹ nhàng như những lời hát đi vào lòng người....

Bác nay tuy đã già rồi, già rồi nhưng vẫn vui tươi.

Ngày ngày chúng cháu ước mong.

Mong sao Bác sống muôn đời để dìu dắt nhi đồng thành người

Và kiến thiết nước nhà bằng người.
Hồ Chí Minh kính yêu chúng em kính yêu Bác Hồ Chí Minh trọn một đời.
Hồ Chí Minh kính yêu chúng em ước sao Bác Hồ Chí Minh sống muôn năm.

Bác ơi, điều ước của các em thiếu nhi Việt Nam chúng em ước sao Bác Hồ Chí Minh sống muôn năm nhất định sẽ là sự thật. 

Chẳng khó khăn gì cả, chẳng cần phép màu gì cả mà Bác vẫn sống mãi, chỉ cần chúng em kính yêu Bác Hồ Chí Minh trọn một đời.

Đúng rồi , chỉ cần chúng con mãi kính yêu và ghi nhớ công ơn của Bác, thì Bác sẽ sống mãi và bất tử ...........
Và điều đó chúng con sẽ làm được Bác ạ!


BÁC CHÍNH LÀ ÔNG TIÊN TRÊN TRỜI, LÀ THẦN THÁNH, LÀ HUYỀN THOẠI 
MÀ NGƯỜI ĐỜI KHÔNG BIẾT ĐẤY THÔI



VỚI NHÂN DÂN VIỆT NAM THÌ SỰ XUẤT HIỆN CỦA BÁC 
ĐÃ LÀ MỘT PHÉP MÀU TRONG CÂU TRUYỆN CỔ TÍCH CUỘC ĐỜI RỒI BÁC Ạ!



Chủ Nhật, 19 tháng 5, 2013

THƯ GỬI VONG LINH CỦA BÁC HỒ.







Thưa Bác kính yêu của chúng con!

Trước khi con viết thư này cho Bác thì con xin thắp một nén nhang gọi là tấm lòng thành kính của con dành cho Bác. Con cầu mong cho linh hồn Bác được mát mẻ, phiêu du về chốn tiên bồng, vì đến nay con được biết Bác cũng đã hóa Đức Thánh rồi! 

Nhưng con cũng biết các Đức Thánh của Việt Nam không giống bất cứ một Đạo nào khác ở một điểm là Đức Thánh – là người nhà trời- nhưng vẫn không thoát ly trần tục mà vẫn còn đầy đủ hết nhưng cảm xúc vui, buồn, yêu, ghét, bực dọc,….với cả 4 cung bậc hỉ, nộ, ái, ố trần gian.

Vì vậy mà con nhìn thấy Đức Thánh Hồ đang rất buồn và đôi mắt thì rưng rưng ngấn nước…..




Bác ơi, theo phong tục của Việt Nam thì khi một người đã mất đi rồi thì người ta mỗi năm sẽ tổ chức làm lễ cúng giỗ theo ngày âm lịch lúc người đó lìa trần, chứ không nhớ đến ngày sinh nhật nữa. Nhưng có lẽ Bác là Lãnh tụ vĩ đại nên Bác không thể giống như người bình thường.

Hàng năm, cứ vào ngày 19/5 là ngày chúng con kỷ niệm ngày sinh của Bác và năm nay là năm thứ 123 kể từ khi Bác được sinh ra vào ngày 19/5/1890.

Còn ngày Bác mất mà mãi sau này chúng con biết đó là ngày 2/9/1969 thì năm nào cũng lấy ngày 2/9 dương lịch này để tưởng nhớ ngày Bác đi xa.

Vì thế mà Bác biết không? Khi có một suy nghĩ đủ chín chắn ở tuổi thiếu nữ đôi mươi, con đã có một tình cảm kính yêu dành cho Bác vô cùng sâu nặng. Trong đó còn có cả những xót xa vì Bác đã mất rồi mà chẳng thể giống như người bình thường.

Thân thể Bác được giữ nguyên như vậy ở một nơi tôn nghiêm và thành kính để cho một vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc, được cả Thế giới công nhận- chết rồi mà chẳng được yên.

Năm nào cũng như năm nào, lần nào cũng như lần nào, các đoàn lãnh đạo cao cấp, đoàn khách trong và ngoài nước…vẫn tấp nập ra vào nơi giam giữ thân xác Bác để mà nhìn ngắm cái hình hài tội nghiệp bất động đó chẳng có gì đổi thay. Ngay cả những người đến viếng thăm, trong đó có nhiều người đã ra, vào đây bởi nghĩa vụ, hình thức, nhiều lần đến nỗi trở thành một sự nhàm chán. Họ ngắm để được cái gì?

Những người không có trái tim thì họ không mảy may, xúc động, họ đến để mà ngắm như ngắm một đồ vật trưng bầy.

Những người đi ngược lại với tư tưởng, đả kích và chống đối hay thậm chí là kẻ thủ của Bác thì đến ngắm với sự hả hê.

Ngay cả những người có tấm lòng thương yêu Bác thì họ ban phát một sự đáng thương, tội nghiệp – cái mà Bác không bao giờ phải nhận khi ở trên sự ngưỡng mộ tôn kính dành cho một người Lãnh tụ cao quý của Dân tộc.




Ngày giỗ Bác cũng chẳng bao giờ được tổ chức cho đúng phong tục của Việt Nam,  vì ngày 2/9/1969 ngày mà Bác trút hơi thở cuối cùng rơi vào thứ Ba, ngày 21/7 tháng Nhâm Thân, ngày Canh thìn, năm Kỷ Dậu nhưng năm nào người ta cũng tổ chức tưởng nhớ vào Ngày 2/9 mà chẳng cần quan tâm là chưa có lần nào vào đúng ngày âm lịch lẽ ra Bác được làm đám giỗ.

Con chẳng biết khi còn sống thì Bác như thế nào, nhưng khi Bác mất đi rồi là những gì mà con được chứng kiến thì con thấy lòng con trào dâng lòng xót xa vô hạn. Và không biết từ bao giờ con đã đau đáu một nỗi đau. Mong sao có một ngày Bác được thực sự yên nghỉ nơi cõi vĩnh hằng. Cái mà một người bình thường nhất cũng được hưởng thụ sau khi chết chỉ trừ mỗi Bác Hồ kính yêu của con- người đã hy sinh cả một đời vì nhân dân và đất nước Việt Nam.

Bác ơi, còn một điều quan trong nữa mà hình ảnh Bác đã dành trọn vẹn trong tâm chí con không phải là Bác đã làm những gì, hy sinh ra làm sao, mà lại là cách mà con thấy Bác khóc. 

Khóc không phải là dễ đâu Bác nhỉ! Bởi vì những giọt nước mắt có thể chảy ra là khi những xúc động trong lòng được đẩy lên. Người ta có thể khóc kể cả khi rất vui chứ không phải chỉ khóc khi thấy buồn tủi.




Nhưng nếu là khóc vì đau buồn thì nó còn thể hiện trên khuôn mặt, trên cử chỉ thể hiện ra bên ngoài.Và chỉ cần xem các thước phim tư liệu thôi, cách mà Bác của con lấy khăn tay thấm nước khi Bác nhận lỗi trước toàn đảng, toàn dân về những sai lầm của đảng trong cải cách ruông đất, cái hình ảnh bàn tay run run, cái ánh mắt như sup xuống và lẩn tránh như một sự hổ thẹn là con đã hiểu tấm lòng của Bác. Đó là những giọt nước mắt chân thực, giọt nước mắt của trái tim. Và chỉ những người biết thương yêu, có tấm lòng chan chứa đồng cảm, sẻ chia mới có được những giọt nước mắt như của Bác. 

Bác ơi cuối cùng tình cảm của con dành cho Bác trọn vẹn được như vậy lại chính là do nhìn nhận của con qua cách mà người còn sống đối xử với Bác sau khi Bác mất đi.

Vì khi Bác còn sống thì con chưa ra đời nên con không thể biết được Bác thưc sự như thế nào. Ngay cả những ghi chép lại về bác thì cũng để chúng con hiểu thêm và tham khảo thôi, bởi vì bất cứ một sự tả thực nào về Bác mà chẳng phải là Bác đang hiện hữu thì chẳng có cơ sở nào đảm bảo rằng đó chính là sự thật. Ngay cả những người còn là nhân chứng của lịch sử đây thì làm gì có ai cùng thời với Bác để mà được tổ chức lễ mừng thọ sinh nhật cuộc đời lần thứ 123.

Và con số 123, là con số quá ấn tượng vì sự tiếp nối liền kề của 3 số tự nhiên sau con số 100 năm- thì đã đủ khép lại một đời người dù là rất vĩ đại như trong huyền thoại- để những người tiếp bước không cần phải trăn trở đúng hay sai, theo hay không theo cái tư tưởng của người đã khuất núi. Bỏi vì tư tưởng đó dù có tiến bộ đến mức nào thì nó cũng đã lạc hậu và không còn phù hợp với thời đại nếu như nó đã ngủ yên, giữ nguyên mà không thường xuyên điều chỉnh, cập nhật tiếp thu những cái mới sau ngần ấy thời gian.

Và tháng năm này, đúng vào ngày 19/5 kỷ niệm 123 năm ngày sinh của Bác. Con chỉ ước mong sao Bác hãy mang đến cho con người Việt Nam một sự thức tỉnh, đánh thức những trái tim vô cảm, vô trách nhiệm và tham lam để nó có thể rung lên những giai điệu yêu thương, của tình người, nghĩa xóm, tình yêu thương đồng loại, quê hương đất nước.

Bác ơi, con vẫn nghĩ, những đau xót và khó khăn của Việt Nam hiện nay đều có thể thay đổi khi mà từng con người biết vui vẻ, hạnh phúc khi làm những điều tốt đẹp và biết đau khổ, hổ thẹn khi làm những điều xấu xa thì tự khắc cả xã hội sẽ tốt đẹp và ai cũng làm đúng phận sự, chức trách của mình, mọi việc được lập lại trật tự, kẻ xấu không còn chỗ dung thân. Và sự tích cực đó bản thân nó là sợi dây liên kết gắn tới đoàn kết tập thể, đoàn kết dân tộc để làm nên một sức mạnh mà tất cả kẻ thù đều run sợ và chùn bước.

Và con ước mong sao, năm thứ 123 ngày sinh của Bác là năm mà Bác Hồ kính yêu được thực sự yên nghỉ và siêu thoát sau những đóng góp của cả một đời, kể cả khi sống và khi đã chết như cách mà các vị lãnh tụ khác trên Thế giới vẫn được hưởng thụ.…để Bác có thể mỉm cười nơi chín suối………

Hãy nhận ở con tấm lòng vô vàn tôn kính và thương yêu đối với Bác khi mà con còn chưa bao giờ gặp Bác dù chỉ một lần ở trên đời ………


Mây Hồng 19/5/2013










123 LẦN SINH NHẬT BÁC










Mừng ngày sinh nhật Bác Hồ
Chúng con vui sướng tung hô vẫy chào
Bác cười nắng tỏa xôn xao
MỘT HAI BA đón cờ sao rợp trời.


MỘT HAI BA đã đi qua
Bác thêm tuổi mới là quà chúng con
Ước gì khat khát mỏi mòn
Phép màu Bác xuống - nhìn con mỉm cười








http://www.youtube.com/watch?v=l3TGl6m4EKc

ÔNG TIÊN CỔ TÍCH




MỪNG SINH NHẬT 
LẦN THỨ 123 CỦA BÁC HỒ
19/5/1890-19/5/2013


Hôm nay sinh nhật Bác Hồ
Con xin dâng Bác vần thơ tấm lòng
Vẫn là những nỗi nhớ mong
Vẫn là thương xót Tiên Ông hiền từ.

TOP 10 TRONG TUẦN


Các Bạn ơi, đã là con người thì ai ai cũng mong muốn được sống ấm no, hạnh phúc. Và cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn bằng những suy nghĩ việc làm tích cực của mỗi chúng ta. Mây Hồng chỉ có mong muốn được mang đến những suy nghĩ chân thành và ước muốn tất cả những người con của dân tộc đều được thân thiết như anh em một nhà. Để cảm hóa ngay cả kẻ thù thì cũng muốn kết bạn với chúng ta. Nhất định sẽ làm được các Bạn à! Chúng ta đang làm tất cả vì mỗi người và vì mọi người. Nào cùng quyết tâm bạn nhé! Rất cảm ơn các Bạn đã ghé qua và cùng chúc nhau lời chúc vui tươi hạnh phúc....