Mời Bạn ghé Vườn thơ để thưởng ngoạn trà hoa sen cùng với Mây Hồng. Nhấn chuột vào hình để đến với liên kết..
Hiển thị các bài đăng có nhãn THƠ CA VÀ CẢM XÚC. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn THƠ CA VÀ CẢM XÚC. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 12 tháng 9, 2013

KỂ CHUYỆN LỌ LEM BẰNG THƠ



Truyện trong cổ tích nước người
Lọ Lem xinh đẹp cuộc đời chớ trêu
Không may mất mẹ ưu phiền
Thương Cha vất vả, sớm chiều chăm ngoan
Thời gian thấm thoát nguôi ngoai
Cha Nàng tái giá vợ hai cùng người.
Đàn bà góa phụ nhưng lười
Cùng hai con gái đôi mươi xấu lòng.
Một ngày nghiệt ngã long đong
Cha Nàng tạ thế- thôi xong cuộc đời.
Từ ngày Cha mất đơn côi
Ba người độc ác nhằm đòn oán than

Chủ Nhật, 8 tháng 9, 2013

Nụ cười phong thủy





Em chỉ là cô gái hiền bé nhỏ
Có những âm thầm dịu nhẹ cứa trong tim
Và mỏng manh tựa cánh hoa mềm mại
Sợ gió mưa vùi dập héo hon lòng.

Nhưng em có nụ cười luôn thường trực
Vẫn nhìn cuộc đời như trong trẻo sớm mai
Vẫn thấy ánh sáng phía chân trời hy vọng
Vẫn thấy xung quanh với cảm giác ngọt ngào.

Em vẫn cười, mặc cho lòng nhỏ lệ
Em vẫn tươi, mặc khắc khoải tái tê
Em mang đến cuộc đời như huyền thoại
Giá trị nụ cười làm sức mạnh riêng em.

Em vượt khó với nụ cười đơn giản
Bởi phép màu tất cả chính nơi đây
Có niềm tin miệng cười tươi hoa nở
Khi mỉm cười có tất cả tin yêu.

Như là gió và dòng sông nước chảy
Ghép vào nhau cho phong thủy tạo hình
Nụ cười sẽ điểm tô đời tươi đẹp
Hạnh phúc diệu kỳ như em tưởng chiêm bao.

Em đã cười, vậy mà tan u ám
Em đã vui, vậy mà hết đêm đen
Chỉ đơn giản nụ cười như hoa nở
Mang xuân về trao tất cả cho em.


Mây Hồng 8/9/2013





Thứ Sáu, 6 tháng 9, 2013

EM XUỐNG PHỐ


Hôm nay em xuống phố
Trong tà áo quê hương
Miệng cười như hoa nở 
Lung linh ánh mắt nhìn.
Như là bông hoa đẹp
Duyên dáng bước chân em
Mang sắc màu tuổi trẻ
Cho tươi tắn mỉm cười.

HOA QUỲNH TRONG ĐÊM

Mảnh mai cánh trắng trong đêm
Nhẹ nhàng hoa vẫn lặng đem hương quỳnh.
Tỏa lan thơm ngát chân tình
Nép vào ấp ủ một mình dâng hương.
Màn đêm rủ xuống bốn phương
Trong này bừng tỉnh vấn vương trắng ngần.
Bung ra sương khói bần thần
Níu người ở lại đôi chân ngập ngừng.
Thế gian hỡ hững xin đừng
Quên loài hoa đẹp khiêm nhường đắm say.
Tựa như xòe những ngón tay
Cùng nhau giữ lại tháng ngày chưa qua.
Về đêm hoa mới tỏa lan
Ngạt ngào hương sắc mơn man Hoa Quỳnh. 


MH 6/9/2013

Thứ Hai, 26 tháng 8, 2013

CÁ TÍNH TÔI






Tôi chẳng thể hiền khô và nhu nhược
Chẳng thể ngụy trang bằng mặt nạ dịu dàng
Tôi chỉ muốn có bên mình chân thật
Của những gì hòa quyện lẫn thiên nhiên.

Bức tranh vẽ vô tư không ngoệch ngoạc
Đen trắng rõ ràng chẳng đổi lại trắng đen
Có tầng lớp, điểm tô màu cơ bản
Sự thật tài tình chẳng hoán vị đi đâu..

Cá tính tôi giữa muôn vạn sắc màu
Chẳng thay đổi cho người đời mai mỉa
Hạnh phúc chứ, ai bảo tôi khờ dại?
Tôi chỉ mỉm cười, thật ngại chứng minh.

Cuộc sống thế nhưng lòng người chẳng chuyển
Trái đất tròn nên lẳng lặng vẫn quay
Và trung thực là điều không thay đổi
Cá tính này- tôi lựa chọn- tôi vui...

Cứ chạy mãi, tôi ơi, tôi cá tính
Chạy một mình, chớ vội vã, dừng chân
Chờ với đợi cho dòng người chầm chậm
Điểm hẹn ùa vào tay lại nắm tay thôi... 


Mây Hồng 26/8/2013





Hình ảnh minh họa: ca sỹ Phương Linh

NỖI XÓT XA MẠNG ẢO


Sao có thể ra đi không từ biệt
Em khóc rồi anh thấu tỏ hay không
Sao chẳng biết bờ mi đang nhòe lệ
Ở nơi nào chưa kịp đến thân quen.

Ai trách gió, trách trời mây sớm tối
Cứ dại khờ để tắt nắng mưa tuôn
Thầm lặng đến chia ly cùng hội ngộ
Thật giả ngỡ ngàng, yêu ghét đan xen .

Ôi ảo giác đưa nhau vào mộng mị
Cõi thực đây dăm ba đứa bạn hiền
Nay sẵn có nơi mơ hồ lắm bạn
Mua chạnh lòng, mua cả những xót xa.

Trong cuộc sống dễ gì đâu bỏ cuộc
Chốn hoang đường sao mặc kệ buông tay
Có điều ước đêm nay trao màu nhiệm
Xa lại về gần thôi chẳng phải chia xa...


Ừ nhỉ, chẳng biết sao mình buồn? Rõ ràng mình thấy vừa mất đi một người bạn, một người anh, chẳng biết mặt, biết tên, chỉ biết nick của người ta là thế, bài đăng hình ảnh trên tường nhà người ta là thế, nhưng cảm giác cứ như đó là con người bằng xương, bằng thịt. Người ta bỏ đi, người ta xóa tài khoản mà thấy như người ta đi vào cõi xa mờ.....

Cuộc đời chỉ sợ nhất là chia ly. Có ai biết điều đó không nhỉ ? Dù những người chẳng có trái tim, có thể làm tất cả mọi việc đấy, xấu xa đấy, tàn ác đấy nhưng phải chia xa một người  dù chỉ là một người bạn đã luôn ở bên cạnh như là một lẽ đương nhiên thì thử hỏi xem có nhớ nhung không? Có xót xa không? Cái gì cũng có thể không cần, còn vứt bỏ đi được nữa ấy chứ, nhưng tình cảm thì không thể, con người chẳng phải là sắt đá, trái tim lại càng không.......

Ừ nhỉ, giá không phải là bạn, ai đến ai đi chẳng bận lòng... Giờ đã là bạn của nhau, không nói nổi một lý do hay sao? Mình vẫn có thể giúp người ta cơ mà. Rõ ràng là người ta giận người khác, trách người khác, có trách gì mình đâu, sao bắt mình cũng phải chịu cảnh như vậy?

Mà trách ai được bây giờ? Chính mình nhiều lần cũng đã muốn như vậy. Khi ấm ức thì chỉ cần một lệnh delete thôi, là xóa tất, mất tất những chắt chiu bao công sức và thời gian của mình. May mà mình vẫn chưa làm điều đó, chỉ vì mình vẫn còn nghĩ đến những người bạn, qúa tốt và thương yêu mình sao mình lại có thể bắt người ta phải trả giá cho những điều vô nghĩa, chỉ vì mình giận một ai đó, hoặc đôi khi là sự đỏng đảnh, thất thường của chính bản thân....

Phương Linh: Nữ thần trên đồng cỏ khô - 6
Thực ra nếu là một người có trách nhiệm, thì chẳng thể "phá hủy" những gì có liên quan đến niềm vui, hay niềm an ủi của người khác. Có lẽ mình nên nhớ như vậy, để thấy rằng mình phải giữ gìn tất cả những thứ ở trên mạng này của mình. Ừ, nó rất bé nhỏ, có khi chẳng là gì cả, nhưng nó có giá trị về thời gian, giá trị về cảm xúc,.. và cái giá trị lớn nhất, đó chính là giá trị lịch sử. Lịch sử là gì? Là những điều đã trôi qua cùng với thời gian, mà chẳng bao giờ còn lập lại, chỉ có thể giữ lại bằng những ghi chép mà thôi........

Giá như người ta nói chia tay, thì người ta cứ để nguyên trang viết của người ta ở lại, để không được thấy nhau hàng ngày với những bài đăng mới, thì ít nhất vẫn còn lại cái hình bóng của ngày xưa. 

Người ta chắc chẳng thể biết đâu, những tình cảm mà chỉ vì người ta là bạn.... mà lại làm cho thấy quá xót xa....như thế này...

Sau này người ta có trở về, người ta có nói là chính người ta trước đây, thì mình làm sao còn có thể nhận ra, khi người ta chẳng còn gì của trước đó, những điều mà vì thế mình đã thân thiết, rồi quý mến.....

Ở ngoài đời, khi phải chia tay với một ai đó, vẫn còn hy vọng một ngày người ấy sẽ quay trở lại. Còn trên mạng ảo này, ai đó đã xóa tất cả những gì có liên quan của chính mình, thì có nghĩa người ta đã chọn đi xa mà không bao giờ trở lại...... 

Và nỗi xót xa mạng ảo vẫn mãi còn chua xót, bởi không còn hy vọng cho sự hồi sinh- điều làm cho những cuộc chia ly trở thành luyến tiếc, mà không đau đớn vì vẫn còn giá trị của mong đợi và ngóng trông để làm cho cuộc sống thêm thi vị và có ý nghĩa khi phải níu giữ lại bằng nỗ lực và kiên nhẫn với tất cả niềm tin của chính mình............ 

Mây Hồng viết 26/8/2013 


Phương Linh: Nữ thần trên đồng cỏ khô - 7

.

Hình minh họa trong bài : Ca sĩ Phương Linh











XÓT XA MẠNG ẢO




Sao có thể ra đi không từ biệt
Em khóc rồi anh thấu tỏ hay không
Sao chẳng biết bờ mi đang nhòe lệ
Ở nơi nào chưa kịp đến thân quen.

Ai trách gió, trách trời mây sớm tối
Cứ dại khờ để tắt nắng mưa tuôn
Thầm lặng đến chia ly cùng hội ngộ
Thật giả ngỡ ngàng, yêu ghét đan xen .

Ôi ảo giác đưa nhau vào mộng mị
Cõi thực đây dăm ba đứa bạn hiền
Nay sẵn có nơi mơ hồ lắm bạn
Mua chạnh lòng, mua cả những xót xa.

Trong cuộc sống dễ gì đâu bỏ cuộc
Chốn hoang đường sao mặc kệ buông tay
Có điều ước đêm nay trao màu nhiệm
Xa lại về gần thôi chẳng phải chia xa...


Mây Hồng  258/2013
.














Chủ Nhật, 25 tháng 8, 2013

KHÔNG THỂ NHƯ THẾ ĐÂU ANH




Em chẳng thể nào xa vắng được anh đâu
Dẫu ta chẳng là gì trong tình yêu hai nửa
Anh chỉ thoảng qua như khí trời em thở
Trong vắt tưởng như chẳng đọng lại chút gì.

Nhưng lẽ sống chẳng thể nào tách biệt
Như cây xanh chẳng thể thiếu rễ nguồn
Như tình nghĩa là anh em không hiểu
Chỉ hiểu một điều em chẳng thế thiếu anh.



Mây Hồng 25/8/2013

Thứ Bảy, 24 tháng 8, 2013

THƯƠNG LẮM VIỆT NAM







Ừ thương lắm, Việt Namơi, thương lắm!
Ngợi ca Người mà chưa thấy sau lưng
Những ánh mắt ngập tràn như ánh lửa
Những bàn tay vỗ theo nhịp phách đều...


Ừ thương lắm, Việt Nam ơi, thương lắm!
Chiến tranh miệt mài trong vất vả gian nan
Bốn nghìn năm đã hơn nhiều, hơn thế
Cứ oằn mình trong nước mắt, hy sinh...

Ừ thương lắm, Việt Nam ơi, thương lắm!
Đất Mẹ từng ngày vẫn run rẩy xót xa
Nơi thẫm đẫm máu hồng xương tan chảy
Của những người con ra đi mãi chẳng về...










Ừ thương lắm, Việt Namơi, thương lắm!
Khổ đau rồi trong chắt lọc sinh ra
Những giá trị của lòng người cao đẹp
Vắng bên đời trong hối hả bon chen...

Ừ thương lắm, Việt Namơi, thương lắm!
Đến một ngày cất tiếng gọi thân quen
Là tất cả trào dâng như sóng cuộn
Của trùng dương hòa nhiệt huyết tự hào.

Ừ thương lắm, Việt Namơi, thương lắm!
Ước vọng nhiều cho đất Mẹ sinh sôi
Cho tình người ngập tràn như hoa nở
Tổ Quốc mỉm cười hạnh phúc........

                                    ........ đón tương lai.











Mây Hồng 24/8/2013

Chủ Nhật, 11 tháng 8, 2013

THƠ GỬI NGƯỜI XA LẠ







Thơ người xa lạ thấy không xa
Còn không thấy lạ, thấy như là
Có trong tình cảm cùng cha mẹ
Như thấy anh em đến một nhà...
Có tình, có nghĩa, thơ ý tứ......
Có mong, có nhớ, có yêu thương
Cảm mến lòng nhau xin xích lại
Hết xa, chẳng lạ, đến thân thương....


MH






Thứ Bảy, 10 tháng 8, 2013

CẢM XÚC MÙA THU



Em không nghe rừng thu 
Là thu kêu xào xac
Con Nai vàng ngơ ngác
Đạp lên lá vàng khô.

Chẳng phải vì Mùa thu đẹp đến nôn nao, mà nhà thơ Lưu Trọng Lư đã có những vẫn thơ để đời về Mùa thu như thế hay sao?

Sao cái gì man mát cũng đợi đến Mùa Thu mà tràn về nhỉ? Mùa Thu để lá vàng rơi, Mùa Thu để gió se lanh, Mùa Thu để Mưa ngâu ngập lối..... 

Mới đây thôi vẫn còn đang nắng gắt, cái nắng của Mùa Hè thiêu đốt chói chang, còn đang bừng bừng bỏng rẩy của ngày hôm trước, thế mà hôm sau Thu đã về. Thu về nhanh và vội vã đến ngỡ ngàng..... 

Chỉ cách một ngày thôi, mà Thu đã về với đầy đủ những nét riêng đặc trưng của mình. Đầy đủ với cái nắng hoe vàng, nhẹ bẫng, đầy đủ với cái gió se lùa vào mang tai, đầy đủ cả những chiếc lá vàng rơi đầu mùa vẫn còn lác đác, để rồi sẽ ào ào trút khi vàng giữa Mùa Thu.... và đầy đủ cả cảm xúc xao xuyến Mùa Thu... như mọi lần Thu đến và Thu qua...... 




Chẳng có một Mùa nào trong bốn Mùa của năm lấy trọn được cảm xúc lòng người như thế. 

Ngay cả đến Mùa Xuân muôn hoa tươi thắm, rực rỡ háo hức được mọi người chào đón, cũng chỉ đủ làm cho mọi người vui tươi, và mang cho cả những cảm giác nhiều hy vọng ở một tương lai, một năm mới khép lại nhiều điều chưa như ước nguyện 

Vui như thế đấy, nhưng vui là vui thôi. Xuân dù kiêu hãnh với bao sắc mằu của hoa lá, lộc non, của những hiếm hoi cho Hoa Đào, Hoa Mai đặc biệt chỉ nở duy nhấtvào mỗi độ Xuân về, nhưng Xuân vẫn không đủ để níu lòng ai, lâng lâng trào dâng cảm xúc......

Diễn tả về Mùa Thu thì diễn tả làm sao cho hết. Bởi lòng người còn chẳng biết vì sao?  
Lại nhớ lời ca của nhạc sỹ Phú Quang trong ca khúc Đâu phải bởi Mùa Thu



Em ru gì, lời ru bao tiếc nuối tiếc, nuối tiếc một đời ước vọng tàn phai,
Em ru gì, lời ru cho ngày mai, thời gian có bao giờ trở lại,
Em ru gì, lời ru cho anh, một đời đam mê, một đời giông tố,
Em ru gì cho ta, khi bao ngày phôi pha,
Câu hát ngân lên bỗng tắt nửa chừng,
Thôi đừng hát ru, thôi đừng day dứt,
Lá trút rơi nhiều đâu phải bởi mùa thu....

À, có lẽ cái cảm giác khó lột tả của Mùa Thu quyện lấy lòng người, đó là làm cho người ta tiếc nuối. Tiếc nuối vì sao những chiếc lá xanh rồi một ngày bỗng vàng úa đi, đơi khi một thoáng rùng mình trước cơn gió heo may, thì theo nhau trút xuống..... 

Đúng rồi rõ ràng nhất đó là cảm giác tiếc nuối dù vẫn biết....



Vẫn biết lá vàng có rụng xuống thì lá xanh mới được dồn nhựa sống, được chăm chút để bứt phá lên. Để chẳng bao lâu sau, khi chớm Mùa Xuân tràn về, cây cối xanh tươi và lộc non đã vẫy chào thắm thiết với sức trẻ hồi sinh...

Vẫn biết đặt chân lên những thảm lá vàng là các giác lao xao, rạo rực ở dưới chân, như đang vỗ về những đôi chân mệt mỏi... là những ưu ái của Mùa Thu mang đến cho con người được thưởng thức. 




Khó nói lên lời vì cái cảm giác đó, chỉ biết rằng thật quý giá khi thu đã chạm vào ta, cho dù cố tình lẩn tránh cũng không thể bước qua.

Điều kỳ diệu của Mùa Thu là níu lòng người sống chậm lại, cho cảm giác được lắng xuống, được hòa mình với xao xuyến, với lâng lâng, cho con người lại biết nhạy cảm, cái mà cả thời gian đã cuốn dòng người như một cỗ máy, đều đặn quay những vòng quay uể oải,...bao tất bật bon chen, lo toan suy nghĩ,...



Khi tất cả lắng đọng xuống rồi, thì nhất định sẽ có cái gì đó phải dâng trào lên.... 
À, ra thế Mùa Thu, mùa mang cho ta  sự chuẩn bị để mà thay đổi, để mà bứt phá. 
À, ra thế Mùa Thu, cây đua nhau trút lá để nhắc nhở ta đừng quên vứt bỏ đi những gì cũ kỹ, để cái mới có cơ hội này sinh....

Không biết nhạc sỹ Phú Quang có tâm trạng như thế nào khi viết về Mùa Thu đúng lúc mà: 



Câu hát ngân lên bỗng tắt nửa chừng,
 Thôi đừng hát ru, thôi đừng day dứt,
Lá trút rơi nhiều đâu phải bởi mùa thu....

Phải chăng đó là sự nghẹn ngào khi mà người nhạc sỹ đươc trải lòng mình chìm đắm với Mùa Thu? Vì cảm giác đó, giống hệt như những ai đó bây giờ, đang thấy lòng mình khao khát những yêu thương và nỗi nhớ từ đâu đã dâng ngập kín trong lòng..........

Nỗi nhớ...........  còn có cả Mùa Thu nữa đấy! 

Vừa mới bước vào những ngày đầu Thu, vậy mà đã kịp tiếc nuối sợ Mùa Thu đi qua..............


Mây Hồng 10/8/2013








HOÀI CỔ



Mấy nhịp cầu vừa lắt lẻo khó đi
Đã đưa tôi sang bờ sông bồi lở
Rồi một ngày đổi thay mang hiện đại
Vứt bỏ đi những xưa cũ, bạc màu.

Chỉ là chiếc cầu dắt lối tôi qua
Bước chân tôi đã in hằn trên đó
Khắc vào gót vết chai sần đan kín
Thấm cả máu đào tôi xéo dây gai.

Có tiếng lòng tôi ở đâu đó xa xôi
Vẫn mơ về cây cầu tre lắt lẻo
Vẫn bấu víu cho tôi đừng trượt ngã
Khi dưới chân cầu cuồn cuộn nước trôi.

Bao nhiêu điều tốt đẹp với tươi nguyên
Sao vẫn nhớ thủa hàn vi chập chững
Bụi thời gian đã tô màu giá trị
Liệu có trở về... trong cái mới hôm nay? 




MH 19/6

Thứ Sáu, 9 tháng 8, 2013

THÔI ĐỪNG KHÓC NGƯU LANG






Thôi đừng khóc nữa, hỡi Ngưu Lang
Trời giăng mưa tới, khóc chia phôi
Một năm thiếu vắng, không ngày hẹn
Một tháng gần nhau, vẫn ngậm ngùi.

Bởi đâu Chàng khóc, thương bể khổ?
Phận gái má hồng, Thiếp trông ai?
Duyên trời an phận, thay từ biệt
Gặp đã thành duyên, với phúc dày.

BẮT ĐỀN MƯA NGÂU




Bắt đền ai quá vô tâm
Tình cờ qua ngõ sảy chân chạm vào
Chỏng trơ hoa đổ trút ào
Lăn tăn bóng nước thì thào mưa giăng....

Bắt đền ai vắng tháng năm
Đi xa chẳng kịp về thăm..."láng giềng"
Bắt đền nỗi nhớ liên miên
Nhởn nhơ chẳng chịu ngủ yên nhẹ nhàng.

Vào thu hoa cúc đua vàng
Mưa ngâu đến hẹn lại sang bên này
Bắt đền mây gió hăng say 
Để mưa cuốn phố chiều nay tơi bời.

Bắt đền chẳng được ai ơi
Tại mây, tại gió, tại trời Mưa Ngâu
Vì đâu nỗi nhớ giăng sầu
Bắt đền chẳng được Mưa ngâu.... đang mùa......



MH






MH






Thứ Năm, 8 tháng 8, 2013

THÁNG BẢY KHÔNG CÒN MƯA NGÂU


THÁNG BẢY KHÔNG CÒN MƯA NGÂU
http://tamlinhhuyendieu.blogspot.com/2013/08/thoi-ung-khoc-nua-nguu-lang.html
Mối tình Ngưu Lang - Chức nữ là một truyền thuyết đầy màu sắc Tâm Linh với tình cảm kết duyên của Người Hạ giới với Thượng Giới.
Sáng nay trời mưa tầm tã, buồn đến nao lòng. Cảm thương mối tình khắc khoải chờ đợi của Ngưu Lang - Chức Nữ, Mây Hồng ngẫu hứng đôi lời muốn nói với Ngưu Lang. Bài thơ được Mây Hồng chọn đăng trên Blog DUYÊN CỦA TRỜI và đăng trên TÂM LINH HUYỀN DIỆU.

Mây Hồng chỉ nghĩ rằng, bây giờ viết về Ngưu Lang - Chức Nữ là viết về  niềm vui, niềm hạnh phúc và những nụ cười để ngợi ca mối tình chung thủy không bao giờ phai nhạt. Và sư tôn vinh ở đây là những mối tình sắc son như vậy chắc chắn sẽ được thấu tỏ để họ mãi bên nhau.

Thứ Ba, 6 tháng 8, 2013

GIẤC MƠ LỌ LEM



Truyện trong cổ tích nước người
Lọ Lem xinh đẹp cuộc đời chớ trêu
Không may mất mẹ ưu phiền
Thương Cha vất vả, sớm chiều chăm ngoan
Thời gian thấm thoát nguôi ngoai
Cha Nàng tái giá vợ hai cùng người.
Đàn bà góa phụ nhưng lười
Cùng hai con gái đôi mươi xấu lòng.

Thứ Hai, 5 tháng 8, 2013

NỐI LẠI TÌNH DUYÊN





Em quay bước, đi về nơi xa vắng
Anh lặng nhìn, những khắc khoải đơn côi
Buông tay sõng, ta từ lâu ly biệt 
Chẳng hẹn về, trong nối nhớ không quên.

Còn kịp bước, thêm chuyến đò dang dở
Lên thuyền rồi, ai xuống bến sang sông
Không trở lại, bên kia người ngóng đợi
Với bên này, mang nặng những ưu tư.

Tưởng như thế, ta xa ngày định mệnh
Mà duyên trời, còn vương vấn chưa buông
Ai gãy gánh, trên vai còn trĩu nặng
Lời hẹn thề, không kịp ước mong manh.

Thuyền trở lại, bên sông đò vẫn đợi 
Em trở về, bỏ tất cả phía sau
Quên cuộc sống, ở nơi xa phồn thị
Lặng lẽ về, thanh thản với quê hương.

Bài thơ viết, cho một ngày ly biệt 
Nay trở về, em gửi lại gió bay
Duyên kỳ lạ, xa đi vòng quay lại
Định mệnh rồi, em chạy trốn không yên?

Em lại hát, anh ơi câu chờ đợi
Lưu luyến tình, không cách trở đôi ta
Trong khao khát, vòng tay ai hò hẹn
Nối duyên mình, ở lại với trăm năm....


MH 5/8/2013

















CÚN YÊU VÀ ANH YÊU





Ngày xưa anh chưa đến
Em chỉ có Cún yêu
Bao nhiêu điều to nhỏ
Chuyện trò với Cún con.

Yêu ánh mắt Cún hiền
Đen tròn xoe lay láy
Mỗi khi em hờn dỗi
Nhìn lấm lét thương ghê...

Em ngủ Cún kề bên
Canh cho tròn giấc mộng
Cún nhà em dễ bảo
Luôn mang đến hài lòng.

Rồi một ngày anh đến
Trao ánh mắt thương yêu
Em ngại ngùng nhìn Cún
Co ro nép góc nhà.

Cún ơi, em hạnh phúc
Thì Cún phải mừng vui
Cún buồn gì, mắt ướt
Lo em sẽ thay lòng?

Cún vẫn là Cún nhé!
Người ta- mặc người ta
Em vẫn là "thương" Cún
Còn người ấy - "yêu" thôi.....

MH 1/8/2013

NHỚ NNHÀ








Ở trong cung tía gác vàng
Nỗi niềm mơ ước không quàng xa hoa
Ngước nhìn chim trắng bay qua
Biển xanh xa tít bao la sóng trào..
Vầng dương tỏa nắng chan hòa
Họa mi cung cấm... khóc nhòa câu thơ...
Quặn lòng tiếng mẹ ầu ơ
Nhớ  quê, nhớ bạn bâng quơ..một mình
Ước gì câu hát bên đình
Ước thêm đồng cỏ rung rinh gió đùa
Ước xanh cả lũy tre ngà
Uớc mùi lúa chín ghé qua thèm thuồng
Ước nhìn qua tấm rèm buông
Quê hương nỗi nhớ tha phương....ngập lòng...

THÔN QUÊ NHỚ NGƯỜI






Đồng quê mê mải cánh cò
Lang thang thơ thẩn đàn bò ven sông
Thuyền ai hỡ hững ngóng trông
Nhắc người tri kỷ hay không...đường về?
Xa rồi còn nhớ triền đê?
Còn đây hình bóng thôn quê ...đợi chờ...



MH



TOP 10 TRONG TUẦN


Các Bạn ơi, đã là con người thì ai ai cũng mong muốn được sống ấm no, hạnh phúc. Và cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn bằng những suy nghĩ việc làm tích cực của mỗi chúng ta. Mây Hồng chỉ có mong muốn được mang đến những suy nghĩ chân thành và ước muốn tất cả những người con của dân tộc đều được thân thiết như anh em một nhà. Để cảm hóa ngay cả kẻ thù thì cũng muốn kết bạn với chúng ta. Nhất định sẽ làm được các Bạn à! Chúng ta đang làm tất cả vì mỗi người và vì mọi người. Nào cùng quyết tâm bạn nhé! Rất cảm ơn các Bạn đã ghé qua và cùng chúc nhau lời chúc vui tươi hạnh phúc....