Mời Bạn ghé Vườn thơ để thưởng ngoạn trà hoa sen cùng với Mây Hồng. Nhấn chuột vào hình để đến với liên kết..

Thứ Năm, 11 tháng 4, 2013

LÁ THƯ GỬI THỐNG LĨNH



NHỮNG BỨC THƯ TỪ ĐÁY LÒNG

Chỉ là đề tựa của Mây Hồng vì trong mỗi bức thư của 
chị Đỗ Thị Anh Thư, nguyên Kế toán trưởng Ban Quản lý dự án ĐTXD Đại Học Quốc gia Hà Nội đã là một câu chuyện kể của những tấm lòng và Mây Hồng muốn giữ nguyên bản gốc và trân trọng đối với tác giả.




Hà Nội, ngày 29  tháng 2 năm 2013



THƯ NG
GỬI TỔNG BÍ THƯ NGUYỄN PHÚ TRỌNG
----------------------------

HÃY BẮT LƯƠNG TRI VÀ TRÁCH NHIỆM
CỦA NHỮNG CON NGƯỜI VÔ CẢM PHẢI THỰC HIỆN PHẬN SỰ CỦA MÌNH TRƯỚC ĐẢNG VÀ TRƯỚC NHÂN DÂN


Kính thưa Tổng Bí thư!

Trước tiên tôi xin gửi lời chúc tới Tổng Bí thư và toàn thể gia đình sức khỏe bình an, vạn sự như ý và hạnh phúc. Lời chúc cho một hậu phương vững mạnh để ở nơi đỉnh cao với nhiều phong ba, bão táp, Tổng Bí thư- Người đứng đầu Đảng cộng sản Việt Nam- luôn yên tâm, tập trung tinh thần và nhiệt huyết để cùng với các đảng viên của mình đưa đất nước Việt Nam vượt qua mọi khó khăn, thử thách và đi tới thành công.

Tôi rất tự hào vì cùng quê với Tổng Bí thư, trên mảnh đất quê hương là vùng núi Sóc Sơn, Hà Nội- nơi gắn liền với truyền thuyết Thánh Gióng, một trong bốn vị thánh của Tứ bất tử trong dân gian Việt Nam. Tôi luôn dõi theo những việc làm, hành động cụ thể của Tổng Bí thư xuất phát vì lợi ích của Đảng, của nhân dân, lấy đó là tấm gương sáng để học tập và noi theo.

Tôi xin tự giới thiệu, tôi là Đỗ Thị Anh Thư, sinh ngày 26/5/1972. Tôi là đảng viên ĐCSVN nhưng không biết có còn là Đảng viên nữa hay không vì đã 5 tháng nay tôi không được tham gia sinh hoạt đảng tại Chi bộ, Đảng ủy Ban QLDA ĐTXD ĐHQGHN tại Hòa Lạc- thuộc Đảng bộ Bộ Xây dựng. Tôi là một cán bộ công chức có 17 năm thâm niên tại Bộ Xây dựng nhưng không biết có còn là công chức nữa hay không vì đã gần 8 tháng nay tôi bị thất nghiệp, không có lương, phải ở nhà. Chỉ bằng một Quyết định rất sai trái và vi phạm các quy định của pháp luật trong công tác cán bộ của Bộ Xây dựng mà tôi bị đẩy ra khỏi công chức đến một công ty cổ phần có trụ sở tại Phú Thọ thuộc Tập đoàn Đầu tư XD và Phát triển nhà HUD ( nay là Tổng công ty) – với một vị trí không có chức danh mà Bộ Xây dựng không có quyền điều động và can thiệp về nhân sự kể cả bây giờ khi là Tổng công ty và thời điểm Quyết định có hiệu lực khi vẫn còn là Tập đoàn thuộc thẩm quyền của Thủ tướng Chính phủ.

Vậy mà một Quyết định vô lý đó vẫn được ký vào ngày 5/7/2012 để có hiệu lực vào ngày 16/7/2012.

17 năm ở Bộ Xây dựng tôi không xa lạ gì với từng con người ở đây. Tôi được sống và làm việc trong một môi trường lành mạnh, chan hòa, đùm bọc, được các Bộ trưởng khi ấy lần lượt là Bộ trưởng Ngô Xuân Lộc, Bộ trưởng Nguyễn Mạnh Kiểm, Bộ trưởng Nguyễn Hồng Quân, các Lãnh đạo và đồng nghiệp trong Bộ và đơn vị trực thuộc tin tưởng và quý mến. Tôi được ghi nhận những đóng góp trong hoàn thành nhiệm vụ chuyên môn, được tạo điều kiện để phát triển sự nghiệp, bằng chứng là việc tôi được quy hoạch làm Vụ phó Vụ Kế hoạch Tài chính ( hiện nay 2 đồng nghiệp cùng được quy hoạch với tôi tại Vụ này cũng đều đã được bổ nhiệm chức danh). Nhưng vì yêu cầu của nhiệm vụ, khi Bộ Xây dựng thành lập Ban QLDA để thực hiện dự án ĐTXD ĐHQGHN – một dự án mà ĐHQGHN không thực hiện được và kéo dài quá lâu đã được Thủ tướng Chính phủ giao cho Bộ Xây dựng với kỳ vọng là cơ quan quản lý Nhà nước có chức năng quản lý quy hoạch và xây dựng giúp Thủ tướng Chính phủ, Bộ Xây dựng sẽ đẩy nhanh tiến độ dự án, tôi đã được điều động và bổ nhiệm làm Kế toán trưởng Ban QLDA kể từ ngày 16/1/2009.

Trong 4 năm ở dự án, có lẽ là thời gian đặc biệt nhất của tôi.

Cả thời gian dài phấn đấu không ngừng, tôi đã nghĩ như mình sẽ được gắn bó mãi với Bộ Xây dựng không bao giờ phải rời xa bằng tình cảm của tôi với cơ quan, với Lãnh đạo và đồng nghiệp, thế mà tất cả đều bị tiêu tan chỉ vì cái Quyết định điều động ấy. Càng không biết vì sao, không biết kẻ xấu nào đã đơm đặt, thị phi để biến tôi từ một cán bộ công chức năng nổ, nhiệt tình, làm việc hiệu quả, đúng chức trách nhiệm vụ thành một người “mê tín dị đoan”. Ngay cả khi thanh tra Bộ Xây dựng tiến hành thanh tra dự án vào tháng 5/2012, mặc dù chưa có kết luận thanh tra  nhưng Vụ Tổ chức Cán bộ đã cho gọi tôi yêu cầu đến gặp Bộ trưởng để bị điều động đi nơi khác. Tôi đã đề xuất xin Bộ trưởng cho ở lại để chúng tôi bảo vệ sự thật cho đến khi có Kết luận Thanh tra chính thức, vì trong quá trình Đoàn thanh tra làm việc có rất nhiều khuất tất, dự thảo báo cáo kết quả thanh tra khi ấy có rất nhiều nội dung sai trái, hoàn toàn dựa trên các tài liệu, hồ sơ giả mạo không phải là tài liệu chính thống của đơn mà chúng tôi đang nắm giữ và có đầy đủ chứng cứ, nhưng không được Bộ trưởng chấp thuận. Bộ trưởng còn nói ở đất dự án nhiều âm binh, tôi ở đó bao nhiêu năm dự án không làm được thì bây giờ đi chỗ khác để người khác làm. Ngay cả sự việc 2 bé chết trên công trình thi công tuyến đường 11, cũng bị đổ lỗi là do Giám đốc và tôi là người không có phúc, nếu không thì các cháu không thể chết. Tôi không hiểu tại sao khi thi hành công vụ mà lại đưa những suy nghĩ mê tín dị đoan, nhảm nhí vào để quy trách nhiệm của chúng tôi. Thực chất chỉ là cách để phủ nhận chúng tôi, không cần, không nghe chúng tôi giải thích gì hết. Một việc làm mà bản chất của nó là sự ngụy trang cho những ý nghĩ lệch lạc, tưởng là “từ tâm” nhưng lại rất “ dã tâm”.

Vậy sự thật là ở đâu?

Sự thật là ai cũng nhìn thấy, không thể che dấu, càng không thể bưng bít, trên Đường Cao tốc Láng Hòa Lạc kéo dài- một con đường đẹp nhất Việt Nam- tại đúng điểm dừng chưa được làm tiếp của con đường này là một vùng đất khoảng 1.500 ha vô cùng rộng lớn, nhưng rất hoang tàn. Đó chính là Nông trường 1A trước đây thuộc Bộ Quốc Phòng được Chính phủ quyết định giao cho ĐHQGHN để quy hoạch thực hiện dự án từ năm 1995. Gần 18 năm, một dự án không thực hiện được, đất đai bỏ hoang hóa, trong khi CBCNV của nông trường không được canh tác, Chủ đầu tư cũng không khai thác sử dụng quỹ đất, không làm bất cứ cái gì để tận thu cho NSNN. Bạt ngàn cây cối và đất màu, ai thích thì cứ chặt cây, đào xúc đất mang đi, chẳng ai quản lý. Gần 18 năm mà chưa có một con đường nào được xây dựng, chưa có một hạng mục công trình nào hoàn thành, chỉ duy nhất có 3 tòa nhà Ký túc xá 5 tầng và một tòa nhà Công vụ hiện đang làm trụ sở Ban QLDA, nhưng đều dở dang chưa xong. Sự thật là hơn hai ngàn hộ CBCNV của Nông trường, hộ dân cư mặc dù mới đền bù giải phóng được 50% diện tích đất hiện nay đi cũng không được ( vì chưa có bất cứ hộ nào được cấp đất tấi định cư) và ở cũng không xong ( vì không được phép xây dựng khi quy hoạch dự án đã được phê duyệt). Sự thật là nhất định phải có lý do tại sao dự án không thực hiện được trong 18 năm? Tại sao ĐHQGHN không thực hiện được vì thiếu chuyên môn trong lĩnh vực đầu tư xây dựng đã đành, mà một cơ quan quản lý Nhà nước là Bộ Xây dựng, là cơ quan tham mưu cho Chính phủ trong lĩnh vực quy hoạch và quản lý ĐTXD trên toàn quốc cũng không thực hiện được?

Chẳng lẽ chúng ta bất lực không thể thực hiện được dự án này?

Tại sao các cơ quan chức năng không đi tìm nguyên nhân thực sự, là cách mà chúng ta tháo gỡ bế tắc để đi đến những quyết định sáng suốt. Để nếu làm tiếp thì làm tiếp và nếu dừng lại thì dừng lại. Để ít nhất người dân ở nơi đây không phải sống trong cảnh lầm than như thế! Trách nhiệm chính là đạo đức, là lương tri của người Lãnh đạo với nỗi khổ của dân, của nước.

Đó chính là nỗi xót xa, là sự đồng cảm và sẻ chia đã thức tỉnh một người phụ nữ bé nhỏ như tôi, phải nói lên tiếng nói bằng tinh thần và trách nhiệm của một đảng viên để các Lãnh đạo Đảng của chúng ta nhìn nhận thấy bản chất của sự lừa dối và không trung thực tai hại đến như thế nào?  

Hơn lúc nào hết tôi luôn yêu Đảng, chưa bao giờ mất niềm tin vào các Đồng chí Lãnh đạo của Đảng và Nhà nước. Đó không phải là sự giáo điều, không phải là sự chau truốt khi phát ngôn. Bởi vì tôi là một con người được gia đình chăm sóc và dạy dỗ bằng sự thương yêu. Tình cảm đó mang cho tôi ý thức trách nhiệm không chỉ biết sống cho bản thân mà còn biết vì người khác. Những suy nghĩ và hành động của tôi dù ở đâu và bất cứ khi nào nó cũng không chệch cái đường ray mà tôi gọi là “đạo lý”.  Một cách dễ hiểu và tiếp cận nhất: Đạo – chính là cái nghĩa, cái tình, đạo đức của con người; còn Lý- chính là sự phù hợp. Tại sao các cụ của chúng ta có câu Đi với Bụt mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy” , với đầy cái ẩn ý ở trong đó. Vậy mới hình thành nên cái từ “ trung nghĩa” , hay “ trung thành”, nhưng cũng có từ “ngu trung” để chỉ cùng một tính chất, nhưng ở hoàn cảnh phù hợp và không phù hợp.

Nếu lấy hình ảnh một gia đình bé nhỏ của chúng ta ra để ẩn dụ và so sánh thì xã hội của chúng ta là một đại gia đình. Vậy trong đại gia đình này các Lãnh đạo đứng đầu và cao cấp nhất của Đảng và Nhà nước sẽ là cha là mẹ, các lãnh đạo thấp hơn lần lượt sẽ là người anh, người chị, còn thấp nhất là một công dân bình thường thì đó là người em út ít của gia đình. Vậy khi là những đứa con, thì có được ghét hay căm thù cha mẹ mình hay không? Vậy tại sao các con lại luôn chỉ trích, luôn ca thán, mất niềm tin, thậm chí đến cực đoan? Còn những người làm cha, làm mẹ tại sao lại không thương yêu các con, tại sao thấy con đói khổ cũng mặc, ốm đau rét mướt cũng không đoái hoài? Tại sao đều cùng là con, mà lại đối xử không công bằng, với con này thì ưu ái, con kia thì hành hạ? Nhưng ngay trong mỗi gia đình không phải ai cũng hoàn thiện, nhưng vẫn sống bên nhau, ra đường vẫn biết bảo vệ nhau, bởi vì họ gắn bó với nhau bằng tình ruột thịt, tình thương. Còn đại gia đình của chúng ta, tại sao lại để rơi vào hoàn cảnh này. Cha mẹ thất vọng về các con, còn các con chẳng có niềm tin vào cha mẹ.

Chính vì vậy, tôi luôn đặt mình trước hết vào phận sự của mình. Là con út thì tôi phải nghe lời các anh chị, nhưng các anh chị không đúng thì tôi mách cha mẹ. Vậy thì cái mà cha mẹ cần phải làm là sự phán xử phân minh: con bé đúng hay anh chị đúng? Tìm xem ai đúng, ai sai để mà dạy dỗ cho chừa đi. Sự dạy dỗ đó chính là là hành động thương con, để kịp thời ngăn chặn các con không sa đà và không biến thành người xấu. Bởi vì nếu dung túng những cái xấu, thì cha mẹ sẽ làm cho con mình hỏng, vì thậm chí giết các con vì càng ngày được thể ỷ thế vào cha mẹ không coi ai ra gì nữa, lại còn hành hạ các em- cũng là con của cha, của mẹ. Còn khi đứa con nói đúng và làm đúng, thì tại sao cha mẹ lại không khen ngợi động viên? Để các con khác lấy đó làm gương…..

Đặt trường hợp của Anh Thư- Kế toán trưởng Ban QLDA là con gái út. Vậy cha mẹ có thương con gái út ít không? Con gái thật thấp cổ bé họng, nói chẳng ai tin, còn bị gán cho mấy từ “ mê tín dị đoan” mà bản thân con gái chỉ là người có niềm tin về tâm linh, niềm tin đó là sự hướng thiện, tu dưỡng đạo đức và nhân tâm, chứ không phải vì mê tín dị đoan. Cũng chỉ vì bao nhiêu lần mách cha mẹ mà cha mẹ không phán xử thì con gái thắp hương trên miếu thờ ở Núi Múc của dự án để mách các thần.

Đạo của con chính là đạo của cha mẹ, là tín ngưỡng dân tộc Việt Nam đó là tục thờ cúng tổ tiên, là sư biết ơn, tưởng nhớ công sinh thành, dưỡng dục của con cháu với ông bà, tổ tiên, cha mẹ khi khuất núi. Tục thờ cũng tổ tiên là đạo nghĩa làm người. Trong gia đình là thờ cúng ông bà, cha mẹ, dòng họ; ra địa phương, lãng xã là thần hoàng, thổ địa; rộng ra nữa là thờ các vị anh hùng dân tộc, các vị Thánh trong huyền thoại và lịch sử, những người có công với đất nước và cao nhất là thờ cúng Vua Hùng- mà ngày giỗ tổ đã được đưa thành ngày Quốc Giỗ của cả dân tộc, được quy định trong cả Hiến pháp.

Miếu thờ trên đỉnh Núi Múc là thờ các thần linh thổ địa của vùng đất dự án chứ có thờ ai khác đâu mà họ bảo con mê tín, cũng là nơi thờ cúng cho vong linh của người đã khuất được mát mẻ. Con nghe nói mặc dù dự án không triển khai được, nhưng từ ngày khởi công đến nay đã có 12 người chết xung quanh cái nhà công vụ dở dang của dự án rồi, toàn là nam thanh nữ tú chưa vợ, chưa chồng. Những người khác thì con không biết, nhưng chính mắt con đã chứng kiến cái chết tức tưởi của 2 cháu bé 6 tuổi vào ngày 17/3/2012 tại công trình thi công tuyến đường 11 đã được đăng tải trên rất nhiều Báo.

Kính thưa cha mẹ! Nếu ai bảo con mê tín dị đoan thì con cũng chẳng ngại bởi vì với trái tim của người mẹ, con không thể không thương xót hai bé con. Lẽ ra các bé chẳng bao giờ chết được ở con suối này vì những sai sót về kỹ thuật đã được phát hiện và đã dừng thi công từ tháng 11/2011. Con suối các nhà thầu tư vấn và thi công đã phát hiện ra khi tuyến đường 11 chạy ngang qua nó mà không có giải pháp cầu, cồng để thông dòng chảy. Người dám báo cáo sự thật này lên để Bộ Xây dựng chỉ đạo xử lý gấp chính là Quyền Giám đốc Nguyễn Văn Dần, người vừa được bổ nhiệm vào ngày 1/11/2012 và bị chuyển đi vào ngày 10/7/2012- đây là Giám đốc thứ 6 của dự án từ khi khởi công và là Giám đốc thứ 4 kể từ khi thành lập Ban QLDA thuộc Bộ Xây dựng.

Tại sao con lại nhắc đến tên người này, vì đây mới chính là Người đang bị vùi dập và phải chịu nỗi oan khiên “ lớn nhất cuộc đời” tại chính Dự án này. Nếu là các Giám đốc trước của con, thì chắc họ “ không dại” mà lại đi nói thật, báo cáo cái sai thật này đâu. Để cho một người là Thứ trưởng Bùi Phạm Khánh người trực tiếp chỉ đạo dự án từ khi về Bộ Xây dựng đến nay, người luôn làm sai nhưng sợ nhất bị người khác quy kết trách nhiệm và luôn tìm cách phủ nhận những cái sai của mình. Người sãn sàng quát mắng, sẵn sàng chửi bới, sẵn sàng đuổi cấp dưới ra khỏi phòng họp, kể cả là phụ nữ nếu trong thực thi công vụ mà nói điều gì đó thật, động chạm đến cái gọi là danh dự, uy tín và trình độ của mình. Con chẳng nói ngoa tý nào đâu, vì chính con đã bị người này chỉ đạo bảo vệ lôi con ra khỏi phòng họp rồi, cũng đã bị người này nhiều lần xỉ nhục trước cuộc họp đông người lắm rồi. Người này chỉ lấy hành hạ người khác như là niềm vui của bản thân.

Vì bản tính đó, mặc dù phải có văn bản đình chỉ thi công để làm lại thiết kế, nhưng người này lại ngấm ngầm chỉ đạo các đơn vị tư vấn và Vụ chức năng chứng minh đó chỉ là con suối cạn, không có nước nên không cần cầu cống khi con đường 11 đi qua. Và sau khi đã tập hợp  đầy đủ các văn bản chứng minh đó chỉ là con suối cạn thì xảy ra cái chết của hai cháu bé vì đuối nước, tại chính vị trí con đường 11 chặn ngang dòng suối. Con miêu tả tóm gọn như thế này ạ:
VĂN BẢN, GIẤY TỜ: SUỐI CẠN > < THỰC TẾ HIỆN TRƯỜNG : BÉ CHẾT ĐUỐI.

Kể từ khi Quyền Giám đốc Nguyễn Văn Dần phát hiện ra thiết kế sai và Bộ Xây dựng phải chỉ đạo dừng thi công thì 3 tháng sau mới xảy ra cái chết của hai cháu. Nếu ngay lúc đó họ chịu sửa sai, dám nhìn thẳng vào sự thật để mà khơi thông dòng chảy cho suối chảy qua thì các cháu chắc chắn không chết oan uổng như thế! Nhưng sau đó Quyền Giám đốc Nguyễn Văn Dần bị vu thêm tội “ không có phúc”, tội không giám sát nhà thầu thi công bảo vệ công trường- trong khi thực tế nhà thầu chẳng có một ai vì đã rút hết do đình chỉ thi công.

Lạ nhất, hôm chủ nhật, ngày rằm tháng riêng 15/1 âm lịch, con lên Miếu thắp hương, tình cờ rủ mọi người đến vị trí các bé chết đuối. Thì vô cùng ngạc nhiên, vì nền đường bị san gạt và hạ thấp xuống sát mé nước. Nơi các bé chết đuối giờ chỉ còn như cái vũng thôi, có khi chỉ đến đầu gối. Các bé có làm gì cũng chẳng chết được. Thế mà hôm gia đình tổ chức lễ cầu an, bắc cầu rước vong cho các bé lên, con tìm đường xuống sát mép nước để thả hoa hồng trắng cho bé, đi đôi giầy cao gót suýt ngã, may con túm vào được một bác đứng gần, bác ấy còn đùa: người lớn rơi xuống đây cũng chét ngỏm. Con bảo làm gì đến nỗi hả bác. Bác bảo cô không biết à, bố cháu bé phải lặn xuống đấy, chỗ sâu nhất phải tới 2 mét.

Con cũng thấy lạ, vì sự việc sai phạm của tuyến đường 11 đã có văn bản từ tháng 2/2012 ( vẫn trước ngày các bé chết gần 1 tháng) đã được Cơ quan Cảnh sát điều tra, Công an Thành phố Hà Nội lúc đó Anh Nguyễn Đức Chung là Thủ trưởng, giờ Anh là Giám đốc rồi thì càng dễ xử lý vì đã theo dõi từ đầu.  Con cũng nghĩ là các Anh không bưng bít sự việc này đâu. Có thể làm thế cho kẻ sai phạm phải lộ diện, phải xóa dấu vết, để có thêm bằng chứng phạm tội. Nhưng mà con vẫn nghĩ đã là cùng một đại gia đình thì anh em không nên làm thế. Chỉ cần cha mẹ chỉ đạo, anh em làm nghiêm túc, chính xác, trung thực, minh bạch, công khai thì sẽ ra ngay. Đâu cần phải rơi vào cảnh huynh đệ tương tàn như vậy. Vì khi có đủ bằng chứng chứng minh phạm tội, thì người anh phạm tội của con đã mắc thêm tội lỗi nặng hơn! Con lại thấy anh thành “nạn nhân đáng thương” mất rồi và lại động lòng xót thương. Con chỉ muốn anh con bị trừng trị đúng với tội lỗi của mình thôi, đừng ai phải gánh thêm tội của người khác, cũng đừng vì anh em căm tức nhau nhờ anh nọ, anh khác hại anh em mình. Nếu các anh em của con nhờ, mà các anh em cũng của con khác không giúp thì có tốt hơn không? Mình chỉ giúp cái tốt, giúp người bị oan, chứ sao lại giúp cái xấu, giúp cho người phạm tội.

Con gái chỉ là Kế toán trưởng, thế mà các anh ở trên không thực hiện được dự án lại đổ cho con. Chẳng lẽ danh dư của con có thể quang quật thế nào cũng được. Bằng chứng của việc này là ngày 10/8/2012, trong cuộc họp báo cáo dự án với Phó Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Thiện Nhân, Anh Bùi Phạm Khánh- Thứ trưởng, kiêm Giám đốc Ban QLDA đã báo cáo và được đăng tài trên tất cả các báo mạng điện tử giật tít với tiêu đề Chấm dứt tình trạng kéo dài xây dựng dự án ĐHQGHN như sau:

“ Lý do rất lớn khiến dự án chậm trễ là do Ban Quản lý Dự án xây dựng ĐHQG Hà Nội (Bộ Xây dựng) không ổn định tổ chức nội bộ, trong 4 năm (từ tháng 11/2008 đến nay) thay đổi tới 5 Giám đốc Ban quản lý.
Thứ trưởng Bộ Xây dựng Bùi Phạm Khánh, kiêm Giám đốc Ban Quản lý dự án xây dựng ĐHQG Hà Nội, cho biết đang kiện toàn lại Ban Quản lý dự án này, theo đó đã thay đổi nhân sự kế toán trưởng.”

Viết đến đây nỗi uất hận của con lại dâng trào!

Vậy nội bộ của Ban QLDA của Bộ Xây dựng đó là ai? Là Giám đốc và Kế toán trưởng là người của Bộ Xây dựng bổ nhiệm xuống, còn lại đều là CBVCLĐ của ĐHQGHN chuyển sang dưới sự chỉ đạo và “ cầm đầu “ là Ông Nguyễn Lân- Phó Gíám đốc BQLDA- là một cán bộ biệt phái của ĐHQGHN chỉ có thời hạn- nhưng lại là người giữ chức vụ cao nhất trong Đảng ủy của một đơn vị thuộc Bộ Xây dựng. Ông Lân hiện là Phó Bí thư Phụ Trách Đảng ủy Ban QLDA( không có Bí thư), nhưng đồng thời lại là Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Đảng ủy, đồng thời lại là Bí thư Chi bộ Kế hoạch Tài chính- nơi mà tôi đang sinh hoặt Đảng. Đây cũng chính là người chỉ đạo các đảng viên viết đơn thư bịa đặt, vu khống, sau đó tự ý tiến hành việc kiểm điểm xử lý đảng viên, bất chấp các ý kiến giải trình của tôi đã được làm rõ và bác bỏ sự vu khống, bịa đặt. Con người này cũng lợi dụng số đông đảng viên của Chi bộ, tất cả đều là những phần tử hầu hết đã dính líu đến sai phạm trong thực hiện dự án để bỏ phiếu đề xuất hình thức “ khai trừ” tôi ra khỏi đảng bất chấp các nguyên tắc của kỷ luật Đảng. Và do tôi đã làm việc một cách khoa học, chặt chẽ, đầy đủ căn cứ, đúng quy định của Đảng mà họ đã không thực hiện được việc kỷ luật tôi. Sau đó đã bị Ông Lân giở trò bằng cách “ không cho tôi tham gia sinh hoạt đảng, không cho tôi nộp đảng phí” đến nay đã gần 6 tháng. Mặc dù sự việc được tôi phản ánh kịp thời bằng nhiều văn bản nhưng đến nay Ban Cán sự, Đảng ủy Bộ Xây dựng cũng không có bất cứ động thái nào để chỉ đạo, giải quyết sự việc theo đúng chức trách nhiệm vụ của tổ chức Đảng. Tất cả diễn ra trong thời gian tôi đã bị điều động đi khỏi dự án, nhưng đơn vị mới là TCTy HUD cố tình không bố trí việc làm cho tôi, để tôi vẫn phải duy trì sinh hoạt Đảng tại Ban QLDA để tổ chức Đảng và đảng viên biến chất ở đây “ xử lý” tôi theo chỉ đạo của một số Lãnh đạo Bộ Xây dựng.

Trở về sự việc của tôi, bị họ bịa đặt là người “ mê tín dị đoan”, là người “ không có phúc, kém may mắn”  nên dự án không triển khai được- đó là lý do mà các đồng chí Lãnh đạo của Bộ Xây dựng và Ban QLDA đã sáng kiến ra để giải quyết cái nguyên nhân dự án không triển khai được.

Nhưng nếu quy trách nhiệm thì ai sẽ phải chịu cái trách nhiệm “ tâm linh” mà “ vô phúc” này? Có phải thực tế khi chúng ta quan tâm về tâm linh, thì người đó là ai, trong gia đình phải là “ chủ nhà” là “ cha mẹ” hay “ các con”- mà tôi ở vị trí công tác của mình, hay kể cả là các Giám đốc Ban QLDA đều chỉ là hàng “con cháu” cho những người “ làm  cha, làm mẹ”  nhưng chưa được xác định.

Vậy “ cha mẹ” của dự án là ai?

Đại học Quốc gia Hà Nội là “con đẻ” của Chính phủ

ĐHQGHN là đơn vị sự nghiệp duy nhất trực thuộc Chính phủ, không giống với bất cứ Trường Đại học nào khác thuộc Bộ Giáo dục Đào tạo. Vì vậy, mà cái bất cập lớn nhất ở đây trong cơ chế của ĐHQGHN là đơn vị sự nghiệp có thu theo quy định của Luật Ngân sách là đơn vị dự toán cấp 3- chỉ được tiếp nhận và sử dụng kinh phí NSNN, nhưng ĐHQGHN lại được được quy định là đơn vị Dự toán cấp 1( như các cơ quan trung ương, các Bộ, Ngành) và được cấp kinh phí cho các đơn vị sử dụng. Chính vì quy định “đặc cách” này mà Lãnh đạo ĐHQGHN vừa là Thủ trưởng đơn vị cấp phát kinh phí, vừa là Chủ tài khoản trực tiếp sử dụng kinh phí. Và do những bất cập đó, dẫn đến bộ máy của ĐHQGHN chưa được tổ chức một cách tương xứng để thực hiện trách nhiệm và thẩm quyền được giao, chưa nói đến việc không thể phân định rạch ròi khi nào là trách nhiệm của người quản lý cấp trên, khi nào là trách nhiệm của người thực thi nhiệm vụ. Chính vì những hạn chế và nhầm lẫn trong cách tư duy, mà ĐHQGHN luôn cho rằng Giám đốc, Phó Giám đốc của ĐHQGHN tương đương với Bộ trưởng, Thứ trưởng; và cũng tự coi mình tương đương với Bộ Giáo dục Đào tạo, mà không biết rằng mình vẫn phải chịu sự quản lý Nhà nước của Bộ Giáo dục Đào tạo về lĩnh vực đào tạo. Vì quản lý nhà nước là hình thức quản lý thống nhất theo chiều dọc, trong một đất nước không thể cùng song hành 2 cơ quan đều có chức năng  quản lý về đạo tạo, hoàn toàn độc lập với nhau.

Sự ngộ nhận đó đã đưa ĐHQGHN đến đâu? Trước hết, đó chính là những sai phạm theo Kết luận của Thanh tra Chính phủ mới được công bố ngày 10/1/2013 khi mà Giám đốc ĐHQGHN ban hành các văn bản yêu cầu đơn vị cấp dưới trích kinh phí về ĐHQGHN để chi tiêu, một việc làm mà không có bất cứ cơ quan trung ương, Bộ, Ngành nào dám thực hiện vì vi phạm nghiêm trọng về nguyên tắc quản lý NSNN. Bởi vì để thực hiện được trách nhiệm là Đơn vị dự toán cấp 1 các Bộ phải có cả bộ máy giúp việc đầy đủ là các Cục, Vụ chức năng tham mưu, trong khi ĐHQGHN lại chỉ sử dụng bằng chính các Phòng, Ban chuyên môn của mình. Nếu tiến hành thanh tra toàn diện công tác tài chính của ĐHQGHN như kiến nghị của Thanh tra Chính phủ thì chắc chắn sẽ phát hiện rất nhiều sai phạm.Và đặc biệt may mắn cho tôi khi mọi việc sẽ được sáng tỏ từ sự việc này của ĐHQGHN có liên quan vô cùng mật thiết với việc triển khai thực hiện Dự án ĐTXD ĐHQGHN.

Bởi vì chắc chắn không có đơn vị nào lại thực hiện nhiệm vụ như cách của ĐHQGHN nếu như không phải vì cái suy nghĩ “ mình là một vương quốc” bất khả xâm phạm, cụ thể:
- Về GPMB: khi được Chính phủ giao toàn bộ tài sản Nông trường 1A quy hoạch dự án, ĐHQGHN đã có Quyết định tiếp nhận và chuyển Nông trường 1A thành đơn vị thuộc ĐHQGHN. Toàn bộ giá trị tài sản, tiền vốn, trong đó có giá trị đất đai của Nông trường do ĐHQGHN quản lý, nhưng ĐHQGHN lại tiến hành bồi thường GPMB để thanh toán từ vốn đầu tư NSNN cấp để thực hiện dự án để bồi thường cho chính mình- với tư cách là chủ sử dụng đất bị thu hồi đất để GPMB. Số tiền này sau khi nhận, ĐHQGHN không bổ sung vào nguồn vốn để thực hiện dự án mà lại chuyển về Văn phòng ĐQGHN để chi tiêu vào việc khác.

- Quy hoạch chung chưa được Thủ tướng Chính phủ phê duyệt nhưng ĐHQG lại có Quyết định cho phép triển khai các dự án thành phần từ công tác quy hoạch, lập dự án đầu tư và thực hiện thi công xây dựng căn cứ theo kết quả xem xét, nghiên cứu quy hoạch chung của đơn vị tư vấn. Việc làm này dẫn đến toàn bộ chi phí đã thực hiện theo cái Quy hoạch chung không được ai phê duyệt đó bị bỏ đi, mà không phụ thuộc vào việc hồ sơ, thủ tục, chứng từ đã thực hiện có đúng quy định quản lý ĐTXD, quy định tài chính của từng sự việc cụ thể vì không có căn cứ để mà nghiệm thu sản phẩm, quyết toán công việc. Thế nhưng một lượng kinh phí NSNN rất lớn không biết bằng cách nào đều đã được giải ngân từ Kho bạc?

Đó là chưa kể việc ĐHQGHN cho rằng mình có toàn quyền quyết định trong quá trình thực hiện đầu tư, nên đã thưc hiện cả những phần việc thuộc thẩm quyền của Thủ tướng Chính phủ: như việc tự ý giao đất cho các tổ chức khác không báo cáo Chính phủ, tự ý chỉ định thầu tư vấn, kể cả nước ngaoì đối với những công việc theo quy định phải đấu thầu, tự ý tăng quy mô học sinh từ 41 ngàn sinh viên lên 60 ngàn sinh viên không theo Quyết định phê duyệt Quy hoạch chung của dự án và quy hoạch đào tạo đã được Chính phủ phê duyệt để yêu cầu bộ Xây dựng điều chỉnh và phê duyệt Quy hoạch chung.

 Việc chỉ đạo thực hiện dự án của ĐHQGHN trong công tác quy hoạch vô cùng khó hiểu, mặc dù đất đai rộng lớn, mênh mông, quy hoạch công trình thưa thớt, thậm chí đất đai thừa thãi, điều chuyển cho nhiều nơi, chuyển cho địa phương sử dụng, nhưng lại không bố trí bất cứ khu vực nào để quy hoạch làm dự án nhà ở cán bộ công nhân viên, công trình công ích phu trợ để khuyến khích cán bộ giảng viên lên giảng dạy ở địa điểm mới. Mà lại xây dựng phương án để các giáo viên, CBVCLĐ nếu có nhu cầu nhà ở thì mua lại của Chủ đầu tư kinh doanh khu đô thị bất động sản khác, có địa điểm cách xa nơi giảng dạy. Việc thực hiện này làm thiệt hại không nhỏ lợi ích của cán bộ giảng viên ĐHQGHN, đồng thời là nguyên nhân bất cập kéo lùi sự tích cực đẩy nhanh tiến độ, di dời các Trường lên Hòa Lạc, giải quyết ách tắc giao thông đô thị khi cán bộ giảng viên không mấy mặn mà vì không thể ổn định cuộc sống.

Tại thời điểm ĐHQGHN chuyển cho Bộ Xây dựng làm Chủ đầu tư, thì dự án đã bế tắc hoàn toàn và không thể triển khai được nữa nếu không giải quyết toàn bộ những tồn tại. Và việc chuyển chủ đầu tư cho Bộ Xây dựng không biết để làm mục đích gì? Liệu có phải là để hợp thức hóa thủ tục pháp lý cho ĐHQGHN hay không?

Trên thực tế, thay vì ĐHQGHN phải chịu trách nhiệm trong việc cho phép triển khai các công việc khi chưa được Chính phủ phê duyệt Quy hoạch chung ( điều chỉnh) nay phải bỏ đi, thì các chi phí đó phải do các cá nhân quyết định chi sai phải bồi thường, hoặc chịu trách nhiệm trước pháp luật thì Bộ Xây dựng lại phê duyệt một Quy hoạch chung ( điều chỉnh) vào năm  2010 để các sản phẩm công việc cũ do ĐHQGHN thựuc hiện đương nhiên được hủy bỏ đi một cách rất có căn cứ “ do Quyết định của cơ quan có thẩm quyền”.  Duy nhất hai căn cứ để điều chỉnh Quy hoạch chung là tăng quy mô học sinh từ 41 ngàn lên 60 ngàn SV chỉ theo đề xuất của ĐHQGHN ( quy hoạch trong chiến lược đào tạo được Chính phủ phê duyệt đến nay vẫn còn hiệu lực là 42 ngàn) và bổ sung vào khu đất 130 hakhu đất mặt tiền đường 21A và Đường Láng Hòa lạc kéo dài ( đến năm 2012 khu đất này lại được chỉ đạo giao cho UBNDTP Hà Nội quản lý). Vì vậy đã làm thêm một “ nút tắc” mới của Bộ Xây dựng do Quy hoạch chung năm 2010 này cũng không thể triển khai được nếu không điều chỉnh phê duyệt lại, vì quy mô học sinh tăng thêm chưa có cơ sở pháp lý, còn khu đất 130 ha đưa vào lập quy hoạch nay phải bàn giao cho UBND TP HN.

Những việc tôi làm là đúng chức trách nhiệm vụ trong khi thi hành công vụ, tôi đã không thể thanh toán, chi trả, làm thất thoát ngân sách cho những hồ sơ giả mạo, những sản phẩm khống, thực tế cũng là ý thức của tôi để bảo vệ cấp trên của mình, và ngay cả với những con người vi phạm đó, cũng là cách giúp cho họ không bị tiếp tục sai phạm, giúp họ tránh khỏi vòng lao lý. Nhưng thay vì những mục đích tốt của tôi,  thì họ lại cùng với một số cán bộ lãnh đạo của Bộ xây dựng và một Phó Giám đốc của ĐHQGHN là Ông Phùng Xuân Nhạ ( nay đã lên Giám đốc)đã câu kết, trù dập, hãm hại, bịa đặt vùi dập tôi suốt 4 năm qua. Cụ thể là uy tín, danh dự của tôi bị xỉ nhục, tất cả những gì gọi là quyền lợi chính đáng của tôi đều bị tước đoạt hết: không cho được thi nâng ngạch lên chuyên viên chính, không cử đi học Lớp Lý luận chính trị Cao cấp, ngay trước đó, tôi được công nhận Chiến sĩ thi đua cấp ngành, nhưng từ khi về Ban QLDA, 4 năm cả cơ quan không được bình xét thi đua chính quyền kể cả tập thể, cá nhân, thế nhưng tổ chức đảng vẫn đạt trong sạch, vững mạnh, vẫn có đảng viên vẫn đạt xuất sắc. Mặc dù được anh em rất tín nhiệm và thương yêu nhưng khi bỏ phiếu tín nhiệm hoàn thành nhiệm vụ, bầu cấp ủy, bầu dự ĐH cấp trên tôi đều bị gian lận kết quả kiểm phiếu. Thậm chí trong ĐH Đảng bộ năm 2011, tôi đã phát hiện sự gian lận của tổ kiểm phiếu và có ý kiến, nhưng Đại diện Đảng ủy Bộ Xây dựng là Ông Nguyễn Hồng Khải Phó Bí thư lại không chỉ đạo kiểm phiếu lại ngay tại Đại hội. Để đến máy hôm sau Đảng ủy báo cáo lên đúng là bị nhầm lẫn và xin kiểm lại. Sau đó hầu hết các ý kiến đảng viên để bầu lại, nhưng Ông Ngô Minh Mẫn- Vụ trưởng Vụ Tổ chức Cán bộ- Thường vụ Đảng ủy Bộ Xây dựng xuống chủ trì Hội nghị đột xuất lại chỉ đạo phải biểu quyết công nhận kết quả kiểm phiếu lại. Và kết quả kiểm phiếu lại đã loại ra các phiếu bầu của Ông Lân, đang từ số phiếu đủ điều kiện đi dư Đại hội thành không đủ điều kiện. Mặc dù gian lận như vậy như Ông Lân lại giữa chức vụ cao nhất tại Đảng bộ BQLDA hiện nay đồng thời kiêm luôn là Chủ nhiệm UBKT Đảng ủy.

Kính thưa Tổng Bí thư.
Khi Tổng Bí thư và các Lãnh đạo của Đảng gióng lên hồi chuông cảnh báo về suy đồi đạo đức của một bộ phận đảng viên với tinh thần quyết liệt của Nghị quyết Trung ương 4 thì đó là một lời “tuyên chiến” đối với kẻ thù nội tại của dân tộc Việt Nam. Đúng là vấn nạn, là nhức nhối của tổ chức Đảng của chúng ta. Có thể tôi quá lạc quan chăng? Nhưng cá nhân tôi thấy, việc này không khó, không gian nan, cũng chẳng nguy hiểm như chúng ta đánh giá. Vì tại sao?

Thời gian qua, chúng ta đã tiến hành kiểm điểm cán bộ theo Nghị quyết Trung ương 4. Vậy hậu sau kiểm điểm là gì? Tôi nghĩ rằng bây giờ là lúc chúng ta xác định đạo đức, tư cách của người đảng viên. Cái mà Đảng cần nhất hiện nay chính là sự trung thực. Vậy thì các cán bộ đã kiểm điểm rồi, cho cơ hội để báo cáo sự thật rồi thì chúng ta đối chiếu xem họ đã báo cáo trung thực với Đảng hay chưa? Chưa cần biết họ có vi phạm hay không vi phạm, chỉ cần khẳng định là “ lừa dối, thiếu trung thực” đã có đủ căn cứ xử lý tư cách đảng.

Như trường hợp tại Đảng bộ Bộ Xây dựng, có hai ủy viên Ban cán sự liên quan đến sai phạm tại dự án là Thứ trưởng Bùi Phạm Khánh và Vụ trưởng Vụ Tổ chức cán bộ Ngô Minh Mẫn. Sự việc này đã xảy ra suốt nhiều năm, nghiêm trọng nhất vào giai đoạn tháng 6,7,8 năm 2012 với các văn bản đơn thư của tôi đã được gửi đến nhiều nơi, nhưng cho đến ngày tiến hành Tổ công tác của Trung ương đến dự kiểm điểm của Ban cán sự Đảng Bộ Xây dựng 6/9/2012, thậm chí bảo vệ Bộ Xây dựng không cho tôi vào cơ quan, gọi Công an Phường và Cảnh sát 113 vào để định vu khống tôi quấy rối. Rất may các cán bộ công an đã nhận biết ngay sự việc và ra về. Riêng Công an Phường Lê Đại Hành còn giúp tôi ghi Biên bản, hướng dẫn tôi viết đơn trình báo để lại chứng cứ, làm rõ sự việc sau này khi cần thiết.

Tôi cũng như tất cả những người đảng viên, người công dân chân chính (tôi dùng từ chân chính để loại trừ những kẻ phá hoại ) đều chỉ có một ước muốn rất giản đơn: được sống và làm việc trong một môi trường, một xã hội mà mọi người luôn đoàn kết, yêu thương, đùm bọc nhau và phải có sự công bằng. Sự công bằng đó là gi? Công bằng đó là sư thật phải được tôn trọng. Có công thì được thưởng, có tôi thì phải phạt. Người hiền tài phải được trọng dụng, kẻ xấu xa phải bị loại trừ. Nhưng xã hội đó, chúng ta hãy hướng đến xã hội của lòng tốt và nhân đạo. Xã hội cho con người có cơ hội để làm người tốt, có cơ hội để sủa sai, cơ hội để cho cả những người lầm đường, lạc lối được sám hối và hoàn lương.

Khi tôi đến với dự án, tôi chỉ mong giúp đỡ họ, nếu họ làm sai rồi thì nên báo cáo trung thực, tất cả cùng tháo gỡ, cũng hỗ trợ để vì mục tiêu thực hiện dự án. Nhưng thay vì lòng tốt của tôi, họ lại ép tôi phải thanh toán, ép tôi vi phạm pháp luật, không được thì họ trù dập, hành hạ tôi. Từ những sai phạm về kinh tế, vì sợ bị phát hiện, sợ bị pháp luật trừng trị đã kéo theo những sai phạm lớn hơn để tìm mọi cách bưng bít, chạy tội, giả mạo chứng cứ. Tiếp nữa là kéo theo sự băng hoại về đạo đức, khi những kẻ sai phạm tìm mọi cách móc nối với nhau hãm hại, đổ lỗi cho người lương thiện, bất chấp đạo lý, tình người, bất chấp cả lợi ích chung của nhiệm vụ đang thực thi, là lợi ích của đảng, của nhà nước, của nhân dân. Nếu những cái xấu không được ngăn chặn, sẽ dung túng và làm cho kẻ xấu ngày càng tàn bạo, ngang nhiên, thách thức dư luận, gây ra tai tiếng oan uổng cho các Lãnh đạo, cho tổ chức Đảng và Nhà nước.

Kính thưa Tổng Bí thư.
Tôi thật ngậm ngùi vì không dám gọi Tổng Bí thư là Đồng chí, vì không biết tôi có còn được xem là Đảng viên nữa hay không? Nỗi đau của tôi, nước mắt của tôi, sự oan ức của tôi phải thấu tới tận trời cao, chẳng lẽ không thấu tới các Đồng chí của mình hay sao? Chẳng Lãnh đạo nào của Bộ Xây dựng lên tiếng minh oan cho tôi, cho Giám đốc của tôi, cho dự án bị vùi dập này hay sao? Vùng đất Hòa lạc, Thạch Thất này là mảnh đất đầy tình nghĩa, mảnh đất rất đãi ngộ con người, mà với 4 năm gắn bó đã làm nảy sinh trong tôi biết bao tình cảm như máu thịt của mình.

Tết năm nay, tôi đã vui mừng biết bao nhiêu khi Đoàn lãnh đạo cao cấp của Đảng do Tổng Bí thư dẫn đầu đã đến thăm và chúc tết ở Huyện Thạch Thất vào ngày 14/2- tức ngày 8 âm lịch. Có lẽ đối với tôi, lúc đó mới thực sự cảm nhận là Tết đã đến! Bởi vì suốt cả Tết này tôi bị ốm, không ra khỏi nhà. Tôi đã ốm vì cái tình người sao quá vô cảm và mất hết lương tri. Hơn 7 tháng tôi không có việc làm, 7 tháng tôi không có một đồng lương, tôi còn gia đình và các con thơ, cuộc sống khó khăn biết nhường nào vậy mà mặc kệ những tiếng kêu tuyệt vọng của tôi, 7 tháng đó không biết bao nhiêu văn bản tôi đã gửi đến Bộ Xây dựng nhưng  không có dù chỉ một người gọi điện cho tôi hỏi thăm tình hình, hay mời tôi đến nghe báo cáo sự việc và những khó khăn của tôi. Tết Nguyên đán vừa rồi, gia đình tôi làm gì có Tết, vì chồng tôi cũng là cán bộ viên chức nhà nước, thu nhập của chúng tôi rất hạn hẹp. Thế mà một cái tết truyền thống của dân tộc, là lúc trời đất giao hòa để tất cả mọi người thấy trách nhiệm của mình hơn đối với gia đình, người thân và bạn bè, mà tôi lại bị lãng quên. Báo Cựu chiến binh cũng đã kịp thời đăng đơn của tôi vào ngày 7/2//2013 nhưng không ai động lòng trắc ẩn, không ai hỏi han tôi, kể cả các cơ quan đoàn thể, quan tâm đến cái Tết của gia đình tôi, dù chỉ là một lời động viên, một món quà tết, hộp mứt tết có giá trị 50 hay 100 ngàn đồng cho một cán bộ cấp dưới 7 tháng không lương – nó không là gì cả, nhưng lại là tất cả đối với tôi vì đó là cái tình, cái nghĩa của người với người.

Bản thân tôi luôn có niềm tin và cũng chưa bao giờ lung lay niềm tin với Đàng. Cũng vì niềm tin đó mà tôi chắc chắn rằng Tổng Bí thư sẽ chỉ đạo xử lý để đưa ra ánh sáng sư thật về DỰ ÁN ĐTXD ĐHQGHN TẠI HÒA LẠC.        
Tôi chỉ cần SỰ THẬT CHÂN CHÍNH được tôn trọng. ChỈ cần như vậy thì những kẻ xấu sẽ bị trừng trị và tôi sẽ được minh oan, sẽ được trả lại tất cả những gì mà tôi xứng đáng được hưởng.

Bởi vì hiện nay ở cái Ban QLDA này chân lý đang bị đảo lộn. Khi mà những người trung thực, hết lòng vì đảng và nhân dân lại bị vùi dập, trong khi những kẻ vi phạm phạm luật, băng hoại đạo đức lại được nhởn nhơ, được thăng chức và tiếp tục bồi đắp, tạo dựng cho các CHÂN LÝ LỘN NGƯỢC ấy mặc sức phá hoại đất nước.

Kính chúc Tổng Bí thư luôn dồi dào sức khỏe, may mắn, vạn sự như ý. Tôi luôn tin rằng dưới sự  lãnh đạo của Tổng Bí thư, sự đồng lòng trong toàn đảng, toàn dân sẽ khơi dậy một sức sống mới, một khí thế mới để sự nghiệp cách mạng của Đảng ta sẽ ngày càng vững mạnh và thành công.

Tổng Bí thư và các Lãnh đạo của Đảng, Nhà nước đã tìm ra đường đi đúng đắn cho Đảng rồi, đó mới chính là điều quan trọng nhất. Giờ chúng ta chỉ cần kiên định, thẳng tiến trên con đường đã chọn ấy thì sẽ đến đích, đưa đất nước Việt nam ngày càng phát triển và nhân dân có đời sống, ấm no, hạnh phúc, luôn tin yêu và bảo vệ Đảng.

 Có thể lắm chứ - năm Quý Tỵ 2013- tại sao không là mốc thời gian tạo nên một bước ngoạt lịch sử, khi cùng nhau khép lại quá khứ, cùng đoàn kết, nhất trí hướng tới tương lai.

MỘT TƯƠNG LAI TƯƠI SÁNG ĐANG VẪY CHÀO Ở PHÍA TRƯỚC.

  
    Kính thư
                                           Đỗ Thị Anh Thư









Tổng số lượt xem trang

888

Google+ 

LÁ THƯ GỬI VUA CỦA NƯỚC VIỆT





NHỮNG BỨC THƯ TỪ ĐÁY LÒNG

Chỉ là đề tựa của Mây Hồng vì trong mỗi bức thư của chị Đỗ Thị Anh Thư, nguyên Kế toán trưởng Ban Quản lý dự án ĐTXD Đại Học Quốc gia Hà Nội đã là một câu chuyện kể của những tấm lòng và Mây Hồng muốn giữ nguyên bản gốc và trân trọng đối với tác giả.





TÂM THƯ
CỦA MỘT ĐẢNG VIÊN THEO TIẾNG GỌI CỦA NGHỊ QUYẾT TW 4
   

Kính thưa Chủ tịch Nước!
Trước tiên tôi xin gửi lời chúc tới Chủ tịch Nước và toàn thể gia đình của Đồng chí luôn có sức khỏe bình an, vạn sự như ý và hạnh phúc. Lời chúc cho một hậu phương vững mạnh để ở nơi đỉnh cao với nhiều phong ba, bão táp, Chủ tịch nước- Người đứng đầu Quốc gia- luôn yên tâm, tập trung tinh thần và nhiệt huyết để đưa đất nước Việt Nam vượt qua mọi khó khăn, thử thách và đi tới thành công.

Tôi xin tự giới thiệu, tôi là Đỗ Thị Anh Thư, sinh ngày 26/5/1972, tôi là một đảng viên, một cán bộ công chức, Kế toán trưởng Ban QLDA ĐTXD ĐHQGHN tại Hòa Lạc- Bộ Xây dựng tính đến ngày 16/7/2012 ( tức là hiện nay tôi nguyên là Kế toán trưởng).

Tôi rất tự hào vì mảnh đất quê hương tôi là vùng núi Sóc Sơn, Hà Nội- nơi gắn liền với truyền thuyết Thánh Gióng, một trong bốn vị thánh của Tứ bất tử trong dân gian Việt Nam. Trên đỉnh cao nhất của ngọn núi Đá Chồng, được vinh danh với hình ảnh tượng đài Thánh Gióng – Công trình tâm linh chào mừng Đại lễ 1000 năm Thăng Long- Hà Nội- Công trình được xây dựng dưới sự chủ trì của Thượng tọa Thích Thanh Quyết, với nguồn kinh phí bằng sự phát tâm công đức của các phật tử. Nơi mảnh đất địa linh nhân kiệt của quê hương, tôi đã được tiếp thêm sức mạnh của tinh thần và ý chí để sống hướng thiện, tâm đức và có ích.

Còn về bản thân tôi, tôi tự hào nhất với tên gọi của mình. Chỉ đơn giản là hai chữ “Anh Thư” nhưng nó thể hiện đến tột cùng khát khao, mong muốn, sự kỳ vọng mà cha mẹ tôi đã gửi gắm vào con gái của mình. Theo từ điển Việt Nam và tra cứu khác “ Anh Thư” có 2 nghĩa. Một nghĩa là: anh hùng nữ nhi. Một nghĩa là: người con gái đẹp và tài giỏi.

Thực tế thì tôi không đẹp và không xứng như tên gọi của mình đâu, nhưng tôi rất biết ơn cha mẹ vì đã đặt cho tôi một cái tên thật ý nghĩa- quà tặng mà ngay từ khi cất tiếng khóc chào đời tôi đã được nhận từ cha mẹ mình, với đầy ẩn ý và sâu sắc. Chỉ là một cái tên, nhưng cha mẹ đã trao tặng tôi cả một tấm gương lớn, để lúc nào tôi cũng phải soi vào đó mà nỗ lực và cố gắng. Tấm gương ấy luôn là lời nhắc nhở tôi, hãy hoàn thiện bản thân để xứng đáng với tên gọi của mình, đó còn là cách thể hiện tấm lòng của người con có hiếu với cha mẹ.

Hôm nay, bỗng dưng tôi thấy mình rất lạ, cảm giác như có tiếng gọi sâu thẳm từ rất xa vọng về, văng vẳng như tiếng gọi của hồn thiêng sống núi, giống như sự thôi thúc, nhắc nhở tôi cần phải làm một việc gì đó… Và tôi đã đến bên bàn, viết nên tâm sự của lòng mình trong bức Tâm thư này bằng tinh thần của một đảng viên theo tiếng gọi Nghị quyết Trung ương 4 ( Khóa XI), bằng ý thức trách nhiệm của một công dân đối với sự nghiệp chung của đất nước.

Kính thưa Chủ tịch nước!
Cá nhân tôi, dù đứng trên góc độ của một đảng viên hay là một công dân luôn mong ước cho đất nước Việt Nam có một tương lai tươi sáng và rạng rõ, tôi đã rất vui mừng khi Ban chấp hành Trung ương Khóa XI đã kịp thời có Nghị quyết TW 4 về một số vấn đề cấp bách về xây dựng Đảng hiện nay và thống nhất quán triệt trong toàn đảng, phổ biến và tuyên truyền sâu rộng đến nhân dân.

Cảm giác của một người đảng viên như tôi khó tả lắm! Vui thật nhiều như một người bộ hành đang đơn độc trên hành trình của mình, đã nhìn ra và tìm thấy một con đường và cái đích nên đến, nhưng đi mãi đi mãi vẫn chỉ thấy một mình. Rồi thì chần chừ, do dự không biết con đường mình chọn có đúng không? Có nên đi tiếp hay không? Hay phải quay đầu lại để đi theo con đường mà nhiều người vẫn đang đi? Giờ thì có thêm người cùng đồng hành, không chỉ 1, rồi 2, rồi 3,….mà cả một dòng người và biển người. Ồ, hóa ra mình đã lựa chọn đúng và vẫn đi đúng một con đường mà mình đã chọn. Nhưng không còn tìm thấy niềm vui vì sự sáng suốt lựa chọn của mình (lẽ ra đây mới là điều đáng tự hào nhất) mà chỉ tìm thấy niềm vui vì may mắn đã không bỏ cuộc. Nhưng đó chỉ là tâm trạng của người bộ hành đơn độc đã lâu. Còn có những người mới đi và sẽ chuẩn bị bước đi, một con đường đúng đắn được mở ra như giang tay đón chào họ bước tới. Thật quá may mắn! Bởi vì cuộc sống luôn như vậy, lớp lớp người lại kế tiếp nhau, có người già đi và trẻ em lại lớn lên. Và những điều tốt đẹp được đem đến, sẽ không bao giờ vô nghĩa và không bao giờ là quá muộn.

Tôi cho rằng, mỗi con người chúng ta, không phải ai cũng biết đến khả năng của mình, có những khả năng để làm cho chúng ta thành công, có những khả năng mang đến cho chúng ta hạnh phúc, rồi cả những khả năng làm cho ta được đủ đầy vật chất và sung sướng,….và thậm chí, đôi khi chỉ đơn giản là khả năng về sức chịu đựng bền bỉ. Và tôi nhận thấy rằng, khả năng của con người là rất lớn và tiềm tàng, nhưng không phải lúc nào cũng phát hiện ra và khơi thông nó. Ngay trong mỗi chúng ta cũng không thể biết được khả năng của mình. Nhưng nếu có một động lực, có một mục tiêu và phương pháp thì chúng ta có thể biến khả năng đó thành hiện thực và nếu tài tình hơn thì có thể biến khả năng đó thành sức mạnh phi thường. Và thế là, chúng ta thấy: chúng ta rất mạnh mẽ, không gì có thể ngăn bước tiến của chúng ta về phía trước.

Chắc Chủ tịch Nước sẽ rất buồn cười vì những ví von của tôi trên đây? Ngay đến chính tôi cũng đang mỉm cười khi viết tới những dòng này. Nhưng Chủ tịch Nước có biết không, khi có những nụ cười là chúng ta đang có sức mạnh đấy! Và sức mạnh sẽ được nhân lên cùng với bội số của những nụ cười. Có gì hạnh phúc hơn ở một đất nước mà người dân đi đâu cũng thấy vui cười, hơn hở. Mặc dù trong cuộc sống, mỗi người sẽ còn có những nỗi buồn riêng, còn có những cuộc chia ly và nước mắt, còn có những cảnh đời khốn khổ, những bệnh tật và ốm đau, sự sống và cái chết…Nhưng vẫn ý nghĩa lắm chứ, nếu những người đang phải buồn khổ mà được mang đến những niềm vui thì chắc chắn nỗi buồn cũng sẽ vơi đi. Và đó chính là quan niệm của tôi trong cuộc sống, đó là bí quyết nho nhỏ của tôi mà giúp cho tôi luôn lạc quan, hy vọng và luôn tin rằng: tất cả mọi việc sẽ tốt đẹp nếu mình biết nỗ lực và cố gắng.

Kính thưa Chủ tịch Nước!
Tất cả những điều tôi viết ra, tôi vẫn không nghĩ là mình nên viết như vậy. Nhưng tôi thấy như vậy cũng tự nhiên, nó là suy nghĩ và cảm xúc rất thật. Vì dù nói lạc đề hay rất vu vơ, thì Chủ tịch sẽ nhận ra tôi là người phụ nữ luôn hướng thiện và có trách nhiệm. Cũng giống như những người phụ nữ khác, bản chất của chúng tôi là yếu đuối. Chẳng thế mà đàn ông sau khi chọn cho mình một cụm từ ngắn gọn đặc trưng về giới tính là “ phái mạnh”, cũng không gọi chị em là “ phái yếu” mà ưu ái dành cho một cụm từ rất làm vừa lòng chị em đó là “phái đẹp”.  Và với sự vinh danh đó, mỗi phụ nữ chúng tôi thấy mình luôn mang trọng trách, luôn có ý thức để làm những điều thật ý nghĩa để tô đẹp thêm cho cuộc đời.

Kính thưa Chủ tịch nước!
Tôi cho rằng những hồi chuông cảnh báo mà Nghị quyết TW 4 đã gióng lên rất kịp thời, đúng thời điểm mà chúng ta thấy không thể chậm trễ hơn được nữa. Giống như một người bị bệnh, không thể để đến lúc hấp hối thì mới cấp cứu. Và những căn bệnh trầm kha, những khuyết điểm, tồn tại, vi phạm của một bộ phận cán bộ đảng viên đã được Nghị quyết chỉ ra rất chính xác. Sự thoái hóa, biến chất đó, làm cho Đảng của chúng ta yếu đi, làm giảm nhiệt huyết cách mạng và nguy hại hơn vì nó làm giảm niềm tin của nhân dân, nguy cơ dẫn đến sư tồn vong của chế độ.

Là một đảng viên trong một đơn vị đảng cơ sở, chúng tôi thấy mình gần gũi với thực tế hơn cả. Rồi nhìn rộng ra xung quanh, xa và xa hơn nữa, tôi vẫn thấy những vi phạm này chỉ có ở một bộ phận rất nhỏ là đảng viên. Bởi vì chúng ta dù là ai, thì trước hết cũng là một con người bình thường. Con người đó có những khát khao và mưu cầu cuộc sống đơn giản như tất cả mọi người. Chúng ta yêu cuộc sống và hiểu biết pháp luật, nên chỉ rất ít người vì thiếu hiểu biết, hay lại thừa can đảm để dám làm liều, dám vi phạm pháp luật để rồi bị pháp luật xử lý. Còn mỗi đảng viên chúng ta, hơn hẳn những con người bình thường bởi ý chí và nhiệt huyết, chúng ta còn có tinh thần, trách nhiệm, có danh dự và lòng tự trọng nên không thể bán rẻ nó. Vậy nên dù Đảng của chúng ta đã phải xót xa vì có nhiều đảng viên vi phạm pháp luật thì trên thực tế đó vẫn chỉ là cá biệt. Và việc ngày càng có nhiều vi phạm bị phát hiện, nhiều vụ án bị khởi tố, bị đưa ra xét xử thì chúng ta đừng nhìn dưới góc độ là các vi phạm đang tăng lên, mà hãy nhìn dưới góc độ là chúng ta ngày càng dám nhìn thẳng vào sự thật và không che dấu.

Kính thưa Chủ tịch nước!
Những tâm sự trên đây là những suy nghĩ rất thật và chân thành nhất của tôi. Đó là cách tôi giới thiệu về mình và mong muốn khắc họa về hình ảnh của tôi, không theo một cách thông thường, để Chủ tịch nước hiểu được con người tôi với một ý nghĩa đầy đủ và sâu xa nhất.

Trước khi quyết định viết bức thư này gửi đến Chủ tịch Nước, tôi đã phải suy nghĩ rất nhiều. Câu chuyện mà tôi mang đến chỉ xoay quanh việc thực hiện Dự án ĐTXD Đại học Quốc gia Hà Nội, xoay quanh công tác tổ chức cán bộ, nhân sự tại Ban Quản lý dự án. Nhưng tôi tin tầm ảnh hưởng của sự việc này sẽ là hiệu ứng tác động rất lớn đến dư luận xã hội mà nếu để so sánh, tự dưng tôi thấy mình thật bé nhỏ. Và khi thấy mình thật bé nhỏ thì tôi thấy cần tìm đến một sự ủng hộ thật lớn lao. Vì vậy mà tôi đã tìm đến Chủ tịch Nước- Người đứng đầu Quốc gia - Người mà tôi luôn tin tưởng bằng sự lãnh đạo tài tình, sự công tâm và tinh thần trách nhiệm cao cả, sẽ mang đến một bước ngoặt lịch sử, đưa đất nước Việt Nam lên một tầm cao mới, một vị thế mới, bền vững và hướng tới tương lai. Tôi đã tìm đến Chủ tịch nước với một niềm tin vững chắc rằng, dù có bận rộn trăm công nghìn việc thì Chủ tịch sẽ quan tâm đến câu chuyện của tôi, một câu chuyện về đạo đức và cái tâm của người cán bộ lãnh đạo.
Và đây là toàn bộ câu chuyện mà tôi muốn kể:
Tôi sẽ không bao giờ lý giải được, cái cơ duyên mang tôi đến với dự án ĐTXD ĐHQGHN tại Hòa Lạc để tôi luôn có mặt vào những thời khắc chuyển biến và các sự kiện ngay từ những ngày đầu tiên dự án về với Bộ Xây dựng.

Tôi còn nhớ như in những ngày cuối tháng 10/2008. Khi còn là chuyên viên của Vụ Kế hoạch Tài chính (Bộ Xây dựng), đang dở chuyến công tác tại TP Hồ Chí Minh, tôi đã được Lãnh đạo Vụ triệu tập về gấp để tham gia Tổ công tác chuẩn bị tiếp nhận bàn giao dự án ĐTXD Đại học Quốc gia Hà Nội tại Hòa Lạc về cho Bộ Xây dựng làm chủ đầu tư theo Quyết định số 1404/QĐ-TTg ngày 30/9/2008 của Thủ tướng Chính phủ.

Thời gian mà Tổ công tác của chúng tôi đến làm việc tại dự án ở Hòa Lạc đúng vào những ngày mà Hà Nội đón nhận trận ngập lụt lịch sử năm 2008. Sau này, khi Dự án không thể triển khai được, tôi mới hiểu tại sao ngày ấy chúng tôi đã đến với Dự án trong mưa gió, bão bùng và mênh mông biển nước như thế….

Cảm giác ngỡ ngàng khi lần đầu tiên đến dự án giờ vẫn còn nguyên vẹn trong tôi. Chúng tôi đều nghĩ sẽ đến một công trường thi công sôi nổi vì ai cũng biết ĐHQGHN triển khai dự án đã lâu, 13 năm kể từ ngày được giao Nông trường 1A, 6 năm kể từ ngày thành lập Ban Quản lý dự án. Thế nhưng cái mà chúng tôi thấy là một vùng rừng núi âm u, cây cối um tùm, hoang vắng; không có bóng dáng của công trình hay công việc thi công xây dựng dở dang. Một cảm giác về một miền đất lạnh lẽo, không có hơi ấm của con người.

Công tác chuẩn bị với thời gian rất gấp gáp, nhưng rồi cũng hoàn thành và ngày 20/11/2008, Giám đốc Đại học Quốc gia Hà Nội và Bộ trưởng Bộ Xây dựng đã ký Biên bản chuyển chủ đầu tư để Bộ Xây dựng tiếp tục triển khai dự án. Sau lễ bàn giao, các CBVC-LĐ của 5 đơn vị từ ĐHQGHN tập trung về làm việc tại Hòa Lạc để chờ Bộ Xây dựng thành lập Ban QLDA mới.

Vào một ngày giữa tháng 12/2008, tôi lại được lãnh đạo Vụ phân công lên Hòa Lạc để dự buổi công bố các quyết định tổ chức, nhân sự đối với dự án, trong đó có việc thành lập Ban QLDA của Bộ Xây dựng từ 5 đơn vị; các quyết định tiếp nhận toàn bộ 95 CBVC-LĐ của ĐHQGHN sang Bộ Xây dựng, quyết định bổ nhiệm Giám đốc Ban QLDA kể từ ngày 1/1/2009.

Trên chiếc xe 16 chỗ ngồi, chúng tôi cười nói vui vẻ, chúc mừng Đ/c Hoàng Vĩnh Thắng- Phó Vụ trưởng Vụ Quản lý hoạt động xây dựng được bổ nhiệm làm Giám đốc Ban QLDA. Cùng trong câu chuyện này, bỗng nhiên đồng chí Thắng nói: hay Anh sẽ đề xuất Bộ xin em Thư về làm Kế toán trưởng giúp cho mình.Tôi chẳng kịp suy nghĩ gì đã chối đây đẩy: em không đi xa được đâu vì con em còn nhỏ, công việc ở dự án này phức tạp lắm, nên lấy Kế toán trưởng là nam giới. Với lại Anh chỉ còn có 8 tháng là nghỉ hưu, em đi theo giúp Anh thì thành “ mang con bỏ chợ” à? Tôi cũng nghĩ chỉ là những lời nói đùa vui, còn tôi thì đã khéo léo, tranh thủ thể hiện được “chính kiến” của mình ( vì trên xe có các cán bộ Lãnh đạo của Vụ Tổ chức Cán bộ).

Ngày 16/1/2009, tôi đã được Bộ trưởng Nguyễn Hồng Quân bổ nhiệm về làm Kế toán trưởng của Dự án. Sau gần một tháng kiên quyết khước từ “ mọi cơ hội thăng tiến”, tôi đã chấp thuận khi Đồng chí Đỗ Đức Duy, Phó Vụ trưởng Vụ Tổ chức Cán bộ nói: Thư à, sang năm mới rồi hãy làm mới mình đi! Có rất nhiều ứng cử viên cho vị trí này, nhưng Bộ đã chọn em. Ở dưới Ban QLDA đến giờ chưa có Kế toán trưởng nên anh em hai tháng rồi chưa có lương. Nếu về Bộ Xây dựng mà vậy thì mang tiếng quá! Em hãy đồng ý nhé!

Và thế là tôi đã đến Dự án với một suy nghĩ nơi đó đang cần tôi, 95 CBVC-LĐ của Dự án đang trông chờ tôi đến thì mới được lĩnh lương, nguồn thu nhập tối thiểu để ổn định cuộc sống của một gia đình. Không ai biết rằng tôi đã đến với Dự án đơn giản vì muốn giúp đỡ mọi người và như một sự đền ơn đối với Bộ Xây dựng. Bởi vì khi ấy chỉ có tôi biết và linh cảm rằng, không có tương lai tươi sáng, hay may mắn nào đón chờ ở phía trước; tôi đang bước vào con đường đầy chông gai, khó khăn vất vả và không lối thoát.

Có lẽ bây giờ tôi nên nói về cái lý do khiến tôi từ chối khi được bổ nhiệm làm Kế toán trưởng của dự án. Tôi không biết thực sự là điều gì, chỉ biết rằng có một nỗi sợ ám ảnh, có lúc rất rõ ràng, có lúc rất mơ hồ. Cảm nhận mà tôi đã có trong những ngày làm việc tại Hòa Lạc để phục vụ việc bàn giao hai chủ đầu tư.

Tôi rất sợ hình ảnh một tòa nhà như một lâu đài hoang, mọc lên giữa um tùm cây cối, sợ cái cảm giác ớn lạnh sống lưng khi bước chân vào đây.

Tôi sợ cái cách mà người ta sống thiếu tình người và trách nhiệm đến thế khi chỉ có một mình đ/c Giám đốc Nguyễn Hoài Nam (người được Giám đốc ĐHQGHN bổ nhiệm từ nơi khác chuyển về khoảng 2 tháng thì dự án bàn giao về Bộ Xây dựng) là người “độc diễn” từ khâu tiếp đón, cung cấp số liệu, kể cả đi photocopy,…cho chúng tôi. Không có bất cứ cán bộ phòng ban cấp dưới nào hỗ trợ. Hình ảnh ấy cho tôi thấy cách mà mọi người ở đây ứng xử với một người không được họ chào đón, dù đó là người Thủ trưởng.

 Tôi quá sợ cái cách quản lý tài chính ở nơi đây, khi mà chứng từ kế toán không tìm thấy, theo dõi chi tiết cũng không, sổ kế toán cũng không, báo cáo tài chính không,…để rồi chúng tôi đành phải chấp nhận lấy số liệu theo bảng đối chiếu thanh toán vốn đầu tư tại Kho bạc, với vài chỉ tiêu tài chính hết sức sơ sài cho kịp ngày bàn giao.

Tôi quá sợ “cái mớ bòng bong” những công việc dở dang mà ĐHQGHN đã để lại, vì kinh nghiệm cho biết rằng, Bộ Xây dựng phải mất rất nhiều thời gian mới có thể tiếp tục thực hiện dự án, xử lý xong những thứ tồn đọng đó.

Tôi sợ hình ảnh dự án ngập chìm trong biển nước trắng xóa. Cái ngày mà chúng tôi thật vất vả mới đến được Hòa Lạc vì phải đi đường vòng qua Xuân Mai, tránh các điểm ngập lụt sâu, nhưng sau đó lại phải quay về theo đường cũ vì không gặp được ai, không ai đi làm. Nó như một điềm gở báo trước….

Và tất cả những nỗi sợ đấy sau này cũng chính là nguyên nhân sâu xa mà Bộ Xây dựng không thành công trong chỉ đạo thực hiện dự án, là nguyên nhân mà tròn 3 năm rưỡi làm chủ đầu tư, Bộ Xây dựng đã phải thay tới 5 Giám đốc:
Người thứ nhất  là Giám đốc Hoàng Vĩnh Thắng, có thời gian giữ chức vụ là 8 tháng 16 ngày (từ 1/1/2009 đến 16/8/2009) thì đến tuổi nghỉ hưu.
Người thứ hai là Giám đốc Bùi Đức Hưng, có thời gian giữ chức vụ Giám đốc là 14 tháng 20 ngày ( từ 1/8/2009 đến 26/10/2010) và chuyển đi nơi khác vì bị kỷ luật với hình thức “ khiển trách”, làm Phó Viện trưởng Viện Kinh tế Xây dựng.
Người thứ ba là Giám đốc Nguyễn Thành Đăng, có thời gian giữ chức vụ Giám đốc là 100 ngày (từ 26/10/2010-20/7/2011 là Phó Giám đốc Phụ trách, từ 20/7/2011 đến 1/11/2011 là Giám đốc) do không hoàn thành nhiệm vụ, thi công tuyến đường 11 để xảy ra sai phạm và chuyển đi nơi khác, làm Phó Giám đốc Ban QLDA ĐTXD nhà Quốc hội và Hội trường Ba Đình (mới).
Người thứ tư là Q.Giám đốc Nguyễn Văn Dần, có thời gian giữ chức là 8 tháng 10 ngày ( từ 1/11/2011 đến 10/7/2012) và được điều động về làm Phó Vụ trưởng Vụ Quản lý hoạt động xây dựng, người đã dám nhìn thẳng vào sư thật, đã phát hiện ra những sai phạm trong chỉ đạo thực hiện dự án, giúp cho Bộ Xây dựng hạn chế được tổn thất và thiệt hại về kinh tế, nhất là đối với nguồn vốn NSNN. Lý do bị điều động là để Thứ trưởng Bùi Phạm Khánh (người đã trực tiếp chỉ đạo dự án ngay từ khi về Bộ Xây dựng đến nay) xuống kiêm nhiệm Giám đốc Ban QLDA theo đề xuất của Thứ trưởng.
Người thứ năm là Thứ trưởng, tạm thời kiêm nhiệm Giám đốc Ban QLDA Bùi Phạm Khánh từ ngày 10/7/2012 đến nay.

Còn tôi, Kế toán trưởng Đỗ Thị Anh Thư, sau khi chứng kiến sự thay thế liên tục của 5 Giám đốc, tôi cũng phải rời khỏi dự án, với một lý do như thế này: Thứ trưởng Bùi Phạm Khánh chỉ xuống kiêm nhiệm Giám đốc Ban QLDA với một điều kiện phải thay Kế toán trưởng cho cùng “ê kíp”.

Việc chỉ đạo dự án không thành công, liên tục thay đổi Giám đốc làm cho Bộ Xây dựng không thể triển khai được dự án, chưa nói đến việc phải đẩy nhanh tiến độ. Nhưng nghịch lý là người trực tiếp chỉ đạo Dự án là Thứ trưởng Bùi Phạm Khánh ( vì Ban QLDA chỉ là đơn vị giúp việc chủ đầu tư là Bộ Xây dựng) và người đề xuất nhiều lần thay đổi Giám đốc, trong đó có cả những Giám đốc vi phạm kỷ luật, vi phạm pháp luật vẫn là Vụ trưởng Vụ Tổ chức Cán bộ đã không nhận thấy trách nhiệm của mình mà luôn đổ tội cho các Giám đốc, còn đổ quàng vào tôi là Kế toán trưởng của Ban QLDA.

Nghịch lý nữa là trong khi Bộ Xây dựng phải xử lý, thay đổi rất nhiều Giám đốc (đều là người của Bộ Xây dựng điều động về) thì các cán bộ chủ chốt từ Trưởng, Phó Phòng chức năng và Phó Giám đốc Ban của ĐHQGHN trước đây chuyển sang đều vẫn yên vị. Mà ở ban QLDA, họ mới chính là những nhân tố đưa đẩy các Giám đốc của Bộ Xây dựng đến kết cục thất bại. Lần nào tôi cũng thấy sự hân hoan, niềm vui của họ mỗi khi một Giám đốc của Bộ Xây dựng phải ra đi. Rồi cách mà họ ăn mừng với sự hả hê, đắc thắng. Cách mà họ rũ bỏ, quay lưng lại với người cũ và háo hức với người mới. Lần nào cũng như lần nào, lập đi và lập lại... Nó như là là một phần kết đã được “ đo ni đóng giầy” của một vở kịch, trong tay một đạo diễn duy nhất với một “mô tuýp” sở trường.

Tôi không biết vì sao mà trong từng ấy thời gian, ĐHQGHN chưa bao giờ dừng lại cái ý định mong muốn Dự án được chuyển lại chủ đầu tư. Đến nỗi mà trong Lễ khởi công tuyến đường 11 vào ngày 20/7/2011, trước khi phát lệnh khởi công, Phó Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Thiện Nhân đã phải “ nhắc nhở” ĐHQGHN hãy tập trung vào công tác giảng dạy, đừng nghĩ đến việc Chính phủ sẽ chuyển lại chủ đầu tư , mà hãy phối hợp tốt với Bộ Xây dựng để triển khai dự án.

Lại nói đến tuyến đường số 11- hạng mục công trình đầu tiên được khởi công xây dựng mới kể từ ngày Bộ Xây dựng làm chủ đầu tư. Tuyến đường này đã được Ban QLDA cũ của ĐHQGHN tổ chức đấu thầu 2 lần đều không thành. Thế nhưng các cán bộ cũ của ĐHQGNHN lại tham mưu cho Giám đốc của Ban QLDA lựa chọn thực hiện và sử dụng thiết kế bản vẽ thi công đã được ĐHQGHN trước đây phê duyệt năm 2007, mặc dù biết rằng như vậy là sai quy định về trình tự đầu tư. Rồi cũng chẳng hiểu tại sao, mặc dù biết không thể thực hiện theo thiết kế bản vẽ thi công cũ vì thời điểm đó Bộ Xây dựng đã phê duyệt quy hoạch chi tiết xây dựng 1/2000, nhưng Thứ trưởng Bùi Phạm Khánh lại ký chấp thuận chủ trương, sau đó phê duyệt kế hoạch đấu thầu căn cứ Quyết định phê duyệt thiết kế bản vẽ thi công của ĐHQGHN để Ban QLDA thực hiện.

Có lẽ những sự việc cố ý làm sai, “ xui” người ta làm sai, “ bẫy” người ta làm sai sẽ chẳng bao giờ được đưa ra ánh sáng nếu Bộ trưởng Trịnh Đình Dũng không ký quyết định giao nhiệm vụ cho Đ/c Nguyễn Văn Dần làm Q. Giám đốc Ban QLDA, người sau này đã phát hiện ra rất nhiều vấn đề vướng mắc, vi phạm, trong đó có việc thi công tuyến đường 11, buộc Thứ trưởng Khánh phải có ý kiến chỉ đạo dừng thi công để thiết kế lại. Rồi cũng không hiều vì lẽ gì mà ngay sau đó các báo cáo của đơn vị tư vấn ( VIAP, VNCC) gửi cho Thứ trưởng Khánh đã phủ nhận lại ý kiến của chính họ trước đó gửi cho Ban QLDA; cùng với báo cáo của các Vụ chức năng đã khẳng định Thứ trưởng Khánh chỉ đạo không sai, các nội dung báo cáo của Q. Giám đốc Nguyễn Văn Dần là không đúng. Rồi đang từ vị thế của người biết chuyên môn, dám nói thẳng, nói thật về những nguyên nhân mà Dự án không triển khai được, bỗng chốc Q. Giám đốc Dần bị chuyển sang vị trí của người không am hiểu, thiếu kiến thức chuyên môn, phát ngôn không chính xác làm ảnh hưởng uy tín của các Thứ trưởng. Sau đó thì Q.Giám đốc Dần bị bủa vây, bị cô lập, bị tạo dư luận rộng khắp, bị tung tin là người gây mâu thuẫn, chia rẽ Lãnh đạo bộ, phá hoại uy tín của Bộ Xây dựng. Và bài học nhận được là các văn bản trình đề xuất thực hiện dự án, kiện toàn tổ chức nhân sự, giải pháp đẩy nhanh tiến độ dự án… đều bị “ đắp chiếu” không trả lời, không có ý kiến chấp thuận, làm cho Ban QLDA không  triển khai được bất cứ việc gì. Trong sự việc này còn có sự ủng hộ của ĐHQGHN, của Phó Giám đốc Phùng Xuân Nhạ, người đã ký báo cáo gửi Thủ tướng Chính phủ về tình hình thực hiện dự án 3 năm kể từ khi chuyển chủ đầu tư với những nhận xét, đánh giá về Giám đốc của Ban QLDA rất tùy tiện và sai lệch.

Sau tất cả những “ mưu sách” đó, một kết cục tất yếu đã được lập trình sẵn, cho một ngày ra đi của Q. Giám đốc- người dám đi ngược lại mục đích của “ số đông”, dám chống lại thế lực của các Thứ trưởng và các Vụ chức năng -với “truyền thống” gắn bó khăng khít lâu dài- dám làm những việc mà từ trước đến nay ai cũng biết là phải làm nhưng không ai dám làm.

Lẽ ra mọi việc đã được bưng bít kín mít, không ai có thể tìm đến chân tướng của sự thật, không gì có thể minh oan được cho Q. Giám đốc Nguyễn Văn Dần nếu như không có cái ngày định mệnh đó….
Vào khoảng 9h sáng ngày 17/3/2012, trên đoạn suối cắt ngang tuyến đường 11 đã dừng thi công, hai cháu bé Lê Quân Anh và Đỗ Công Vinh đều ở thôn 7, xã Thạc,h Hòa Huyện Thạch Thất, Hà Nội đã bị chết đuối.

Nơi các cháu bé chết đuối, chính là tuyến suối Vai Nghiêng. Một tuyến suối rất hiện hữu trên thực địa với dòng chảy ổn định, nhưng lại lúc ẩn, lúc hiện trên các đồ án quy hoạch và bản vẽ thiết kế. Một tuyến suối được thấy rõ trên bản vẽ Quy hoạch chung tỷ lệ 1/5000, nhưng lại không thấy trên bản vẽ Quy hoạch chi tiết xây dựng 1/2000. Cũng rất kỳ lạ là kết quả của 2 chủ đầu tư đều giống nhau, trong cả hai đồ án Quy hoạch chung do hai chủ đầu tư phê duyệt đều có tuyến suối này,  nhưng trong hai đồ án Quy hoạch chi tiết 1/2000 do hai chủ đầu tư phê duyệt đều không có tuyến suối này. Một tuyến suối mà một người bình thường cũng nhận ra, nhưng các nhà thiết kế và phê duyệt thiết kế lại không nhìn thấy. Vì vậy mà bản vẽ thiết kế thi công được ĐHQGHN phê duyệt năm 2007, sau đó được Thứ trưởng Khánh cho sử dụng để thực hiện thi công đã không có giải pháp cầu, hay cống cho nước chảy qua khi tuyến đường 11 cắt ngang nó. Hậu quả đã gây ra tụ thủy, tạo thành hố nước sâu, nơi hai bé sảy chân và chết đuối.

 Kính thưa Chủ tịch Nước
Nếu nhìn tấm hình chụp hai bé đẹp đẽ, hồn nhiên như những thiên thần thì tôi tin- cũng như tôi- Chủ tịch sẽ rơi nước mắt. Hai bé đều bằng tuổi nhau, mới hơn 5 tuổi, vậy mà đã phải từ giã cõi đời thật oan uổng. Lúc nghe tin hai bé đuối nước, tôi đang ở xa cách Hà Nội hai trăm cây số nhưng phải gác lại tất cả để về Hòa Lạc ngay. Khi tôi đến nơi thì gia đình đã đưa linh cữu của hai cháu đi an táng nên tôi đã tìm vào nhà để thắp hương ở bàn thờ cho các bé. Tôi chỉ có thể vào nhà một bé, vì một bé đã được gia đình đưa về quê.

Trên bàn thờ lập vội vàng của gia đình, tôi thắp hương cho bé Lê Quân Anh mà bật khóc nức nở. Tôi đã khóc như vừa mất đi người thân của chính mình. Cha mẹ bé đang vật vã với nỗi đau mất con, vật vã với sự dằn vặt, ân hận vì không để mắt tới các cháu. Còn tôi, tôi đang rơi nước mắt vì họ, xót thương cảnh sống trong những ngôi nhà lụp xụp, tạm bợ (đã được bồi thường GPMB nhưng chưa được bố trí tái định cư), nỗi đau của sự day dứt và ám ảnh, khi mọi việc đã được phát hiện, đã được lường trước hậu quả, vậy mà chúng tôi vẫn không làm gì được, không ngăn cản được để phải chứng kiến sự việc đau lòng này. Cái giá phải trả cho những con người vô cảm, vô trách nhiệm thật là đắng ngắt!

Những ngày sau đó, chúng tôi đến thăm hỏi và thắp hương cho các bé. Chúng tôi còn tham dự lễ cầu siêu, bắc cầu rước vong cho các bé ( theo phong tục địa phương, gia đình phải mời Thầy cúng lập đàn cầu siêu và làm lễ để đưa vong linh người chết đuối lên khỏi mặt nước thì mới về nhập mộ được),…
Sau này, những việc tôi chăm chút cho vong linh của các bé còn bị một số người xấu thêu dệt, xuyên tạc, nhưng những gì cần phải làm cho các bé, tôi vẫn làm.

Kính thưa Chủ tịch Nước!
Có 2 sinh linh bé bỏng không còn tồn tại ở trên đời. Các bé đã ra đi vào một ngày, sau gần 4 tháng kể từ ngày mà Q. Giám đốc Nguyễn Văn Dần phát hiện ra những sai sót của tuyến đường 11 với thiết kế không phù hợp với quy hoạch, chặn dòng chảy của suối Vai Nghiêng và báo cáo Thứ trưởng Khánh (từ tháng 11/2011). Nếu ngay lúc đó những người có trách nhiệm dám nhìn thẳng vào sự thật để mà khắc phục thì biết đâu các bé….

Các bé đã không tự tìm đến cái chết. Đó là một sự hy sinh vì một mục đích cao cả mà các bé đang phụng sự. Đúng là cái chết của hai bé đã tác động rất lớn đối với tôi. Tôi thấy mình có lỗi nếu để sự hy sinh của các bé trở thành vô ích. Đến giờ hai bé đã ở một phương trời rất xa, chẳng bao giờ có thể nói lên tiếng nói bảo vệ mình. Thì còn có tôi, tôi sẽ giúp cho các bé làm việc ấy.

Kính thưa Chủ tịch Nước!
Tôi vừa vẽ lại một bức tranh phác họa những mảng tối sáng ở Ban QLDA, trong đó có câu chuyện buồn với cái chết thương tâm của hai cháu bé. Trong bức tranh tả thực này, tôi luôn là trung tâm, luôn được gắn với sự tồn tại của mỗi Giám đốc. Cứ như tôi là nguyên nhân dẫn đến thành công hay thất bại của họ. Đã có cả một thời gian dài, tôi thấy mình luôn trầm uất, bao nhiêu thị phi, bịa đặt, vu khống cứ đổ ập xuống đầu tôi. Thậm chí thời của Giám đốc Bùi Đức Hưng còn ký văn bản tố cáo tôi giả mạo chứng từ, tham nhũng, rút ruột ngân sách và đề nghị thanh tra công tác tài chính kế toán của Ban QLDA. Và cũng nhờ có kết luận của Thanh tra Bộ Xây dựng mà mọi việc mới được sáng tỏ, tôi mới được minh oan. Còn Giám đốc thì bị nhận Quyết định kỷ luật và điều đi nơi khác.

Vào tháng 5 vừa qua, Thanh tra Bộ đã tiến hành thanh tra tại Ban QLDA về công tác quy hoạch và thực hiện ĐTXD của dự án. Đến nay đã hơn 2 tháng kể từ ngày kết thúc thanh tra, nhưng vẫn chưa có kết luận thanh tra. Và trong khoảng thời gian chờ đợi này, một loạt các sự kiện “ đáng ngờ” đã xảy ra. Điển hình là sự xáo trộn tổ chức tại Ban QLDA, với sự chuyển công tác của Q. Giám đốc Nguyễn Văn Dần để Thứ trưởng Bùi Phạm Khánh kiêm nhiệm làm Giám đốc ( kể từ ngày 10/7); sự điều động tôi đi nơi khác để Kế toán trưởng cũ của Nguyên Giám đốc Nguyễn Thành Đăng (khi còn ở Công ty CP Sông Đà 8 Sơn La) về làm Kế toán trưởng Ban QLDA ( kể từ ngày 16/7). Trong khi Dự thảo báo cáo kết quả thanh tra của Trường đoàn thanhh tra Nguyễn Thị Hồng Châu đã chỉ ra những vi phạm của Thứ trưởng Khánh và Giám đốc Nguyễn Thành Đăng, đặc biệt là trong việc thi công tuyến đường 11.

Tôi đã phải nuốt nước mắt vào trong, ngậm ngùi và cay đắng khi cầm trên tay Quyết định điều động cán bộ, viên chức của tôi. Nhưng cùng với thất vọng trong tôi lại trào dâng niềm hy vọng: Ồ, đây rồi! Sao tôi phải than thở chứ? Sao tôi không thấy đây là một cơ hội? Tôi đã được trao một bằng chứng, một nhân chứng sống để có trong tay hành trang đi tìm công lý cho tôi và cho cả những người đồng nghiệp, đồng chí của tôi và hơn hết là cho Dự án trên mảnh đất rất nhiều giá trị mà bị lãng quên.

Thật ngẫu nhiên và kỳ lạ, một cán bộ kỳ cựu trong công tác tổ chức của Bộ Xây dựng là Vụ trưởng Vụ Tổ chức Cán bộ Ngô Minh Mẫn lại có những sai lầm rất sơ đẳng và ấu trĩ trong quy trình điều động và nội dung của quyết định điều động tôi. Biến tôi đang là cán bộ công chức thành một lao động hợp đồng, cũng chẳng thèm che dấu sự nhẫn tâm, họ bố trí cho tôi đến làm việc tại một công ty cổ phần có trụ sở tận Tỉnh Phú Thọ, không quan tâm đến việc tôi là phụ nữ, con tôi còn nhỏ đang đi học, gia đình tôi đang sinh sống ở Hà Nội. Rồi ngay cả trong Quyết định, họ cũng tìm cách sử dụng câu chữ để làm mất danh dự, uy tín của tôi, để việc điều động như là việc xử lý đối với người không có năng lực, không hoàn thành nhiệm vụ,…. Cứ như chính Vụ trưởng Vụ TCCB đã giúp tôi có trong tay những căn cứ rất xác đáng để vững tin bảo vệ quyền và lợi ích chính đáng của mình bằng cách viết Đơn khiếu nại gửi Bộ Xây dựng về quyết định điều động công tác của tôi.

Kính thưa Chủ tịch Nước!
Bây giờ thì tôi đang chờ kết quả xử lý Đơn khiếu nại. Sự việc này đã được Bộ trưởng Trình Đình Dũng chỉ đạo và giao cho Thanh tra Bộ Xây dựng giải quyết theo đúng quy định. Tôi tin rằng với những căn cứ pháp lý vô cùng chặt chẽ, chắc chắn Bộ trưởng sẽ chỉ đạo thu hồi lại quyết định điều động tôi để khôi phục lại chức danh Kế toán trưởng cho tôi.

Nhưng đối với Dự án, nếu không được giải quyết triệt để những “vấn nạn” về con người và những sự việc có liên quan thì sẽ chẳng bao giờ triển khai thực hiện được Dự án. Trách nhiệm đó không phải chỉ riêng Bộ Xây dựng mà còn có trách nhiệm rất lớn của ĐHQGHN, những sản phẩm hỏng, sản phẩm dở dang mà ĐHQGHN để lại không ai có thể kế thừa để mà làm tiếp; còn có trách nhiệm của các cán bộ lãnh đạo, thậm chí cán bộ lãnh đạo cao cấp với hàm Thứ trưởng. Trách nhiệm đó đã vượt qua thẩm quyền giải quyết của Người đứng đầu Bộ Xây dựng và rất cần được sự trợ giúp tầm cao, sự chỉ đạo của Chủ tịch Nước để các cơ quan chức năng khác vào cuộc.

Kính thưa Chủ tịch Nước!
Tôi đã đinh ninh rằng khi có Nghị quyết Trung ương 4 sẽ không một cán bộ đảng viên nào dám vi phạm. Và những bịa đặt, thi phi, trù dập và khốn khổ của cuộc đời tôi sẽ chấm dứt. Thế mà ở cơ quan của chúng tôi đây, họ vẫn ngang nhiên làm trái với Nghị quyết Trung ương 4. Đó phải chăng là một sự thách thức, sự bất chấp và coi thường kỷ cương, coi thường tổ chức đảng của chúng ta?

Để thực hiện Nghị Quyết Trung ương 4, Ban bí thư Trung ương Đảng đã ban hành Quy định số 101-QĐ/TW, ngày 07/06/2012 "về trách nhiệm nêu gương của cán bộ, đảng viên, nhất là cán bộ lãnh đạo chủ chốt các cấp". Trong nội dung Quy định này, tôi thấy Đảng ta đã cụ thể hóa các tiêu chuẩn của người cán bộ lãnh đạo với sự đề cao ý thức trách nhiệm và đạo đức của người cộng sản. Đó là kim chỉ nam dẫn đường, chỉ lối để cán bộ Lãnh đạo của chúng ta đi đúng và làm đúng; đồng thời như lời hiệu triệu, kêu gọi, khuyến khích, động viên chúng ta biết thẳng thắn đấu tranh để đẩy lùi cái xấu, biết bao bọc, che chở và bảo vệ đồng nghiệp, đồng chí của chúng ta. Một bản Quy định thấm nhuần đạo nghĩa làm người:

“Có tình đồng chí, thương yêu lẫn nhau; thẳng thắn đấu tranh bảo vệ lẽ phải, bảo vệ người tốt; kiên quyết đấu tranh chống những biểu hiện lợi dụng phê bình với động cơ xấu…;Làm việc có nguyên tắc, kỷ cương, có lý, có tình; không lạm dụng chức vụ, quyền hạn khi giải quyết công việc;….; Kiên quyết chống tư tưởng cục bộ, bè phái và các biểu hiện cơ hội, thực dụng vì lợi ích cá nhân, "lợi ích nhóm"...; Chân thành giúp đỡ đồng chí, đồng nghiệp trong công tác và trong cuộc sống; bảo vệ uy tín, danh dự chính đáng của đồng chí, đồng nghiệp; không tranh công, đổ lỗi, né tránh, đùn đẩy trách nhiệm, khuyết điểm cho người khác.”

Chúng ta đã nhìn thấy những nguy cơ dẫn đến sự tồn vong của chế độ. Chúng ta đã được đặt trong tình huống cấp bách, tình huống phải hành động để lấy lại niềm tin của nhân dân, lấy lại niềm tin của ngay chính các đảng viên của chúng ta.

Sự việc xoay xung quanh công tác tổ chức nhân sự tại Ban QLDA Bộ Xây dựng và việc triển khai thực hiện dự án ĐTXD ĐHQGHN tại Hòa Lạc, hội tụ rất đầy đủ các khiếm khuyết mà Nghị quyết Trung ương 4 đã chỉ ra: một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên, trong đó có những đảng viên giữ vị trí lãnh đạo, quản lý, kể cả một số cán bộ cao cấp, suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống với những biểu hiện khác nhau về sự phai nhạt lý tưởng, sa vào chủ nghĩa cá nhân ích kỷ, cơ hội, thực dụng, chạy theo danh lợi, tiền tài, kèn cựa địa vị, cục bộ, tham nhũng, lãng phí, tùy tiện, vô nguyên tắc...

Một sự việc đầy đủ các góc cạnh để làm điển hình, làm gương theo Nghị quyết Trung ương 4.

Kính thưa Chủ tịch Nước!
Trái tim tôi không thể vô cảm với nỗi khắc khoải của mảnh đất này. Mảnh đất    đã làm nên “ huyền thoại” với kỳ tích: hầu như còn nguyên vẹn hình hài sau 17 năm  được giao để quy hoạch Dự án ( 1995), và sau 10 năm kể từ ngày thành lập Ban QLDA để triển khai Dự án ( 2002), tiêu tốn rất nhiều tiền của của nhân dân mà kết quả nhận được không tương xứng.

Tôi cũng không thể vô cảm với một Dự án to đến thế, lớn đến đến thế, quan trọng đến thế, ở gần Trung tâm Hà Nội đến thế,… mà lại bị lãng quên.

Còn tôi, tôi cũng đang đi tìm công lý, đang làm tất cả để bảo vệ quyền và lợi ích chính đáng của mình, nhưng đó không chỉ là cho riêng cá nhân tôi, nó còn là sự thẳng thắn đấu tranh bảo vệ lẽ phải, bảo vệ người tốt, là trách nhiệm của một đảng viên theo tiếng gọi của Nghị quyết Trung ương 4.

Và khi tôi tìm đến Chủ tịch Nước mang theo một câu chuyện nhiều nỗi buồn và nước mắt là tôi biết rằng công lý sẽ được thực thi.

Nhất định chúng tôi sẽ được trở về nơi miền đất khắc nghiệt và thân thương ấy. Nơi đang đón chờ chúng tôi với một Dự án tương lai, một ý tưởng hoàn toàn mới không đi vào vết xe đổ trước đó và mở ra một hướng đi đúng đắn cho Dự án.

Và trong lần trở về này, nhất định chúng tôi còn được mang theo sự quan tâm đặc biệt của Chủ tịch Nước với một Dự án tầm cỡ quốc gia, sẽ làm thay đổi diện mạo của Thủ đô Hà Nội, đáp ứng tâm tư, nguyện vọng của nhân dân.
Tôi xin kính chúc Chủ tịch Nước luôn mạnh khỏe, hạnh phúc và thành công.

TB: Tôi sẽ đợi và tin rằng vào một ngày gần nhất, chúng tôi sẽ được đón Chủ tịch Nước đặt chân đến mảnh đất kỳ diệu này để một trang sử mới của Hà Nội và đất nước Việt Nam được mở ra trong thời kỳ đổi mới và xây dựng đất nước.


Hà Nội ngày 6 tháng 8 năm 2012
KÍNH THƯ
Đỗ Thị Anh Thư
  
Ghi chú: Có một điều đặc biệt, tôi không biết có phải vì bức thư này không mà ngày 20/9/2012 Chủ tịch Nước Trương Tấn Sang đã đến thăm dự án. Chỉ tiếc là khi đó, sự việc của tôi chưa được giải quyết và không ai thông báo cho tôi được có mặt trong ngày đón tiếp Chủ tịch.




























NHỮNG BỨC THƯ TỪ ĐÁY LÒNG




Chỉ là đề tựa của Mây Hồng vì trong mỗi bức thư đã là một câu chuyện kể của những tấm lòng và Mây Hồng muốn giữ nguyên bản gốc và trân trọng đối với tác giả.

  
THƯ NGỎ
CỦA CỘNG ĐỒNG ANH THƯ NƯỚC VIỆT

Hà Nội, ngày 29 tháng 3 năm 2013


KÍNH THƯA LÃNH ĐẠO ĐẢNG VÀ NHÀ NƯỚC

Hiến pháp năm 1992 của Nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam tại CHƯƠNG V: QUYỀN VÀ NGHĨA VỤ CƠ BẢN CỦA CÔNG DÂN có quy định:

“Ðiều 51:    Quyền của công dân không tách rời nghĩa vụ của công dân. Nhà nước bảo đảm các quyền của công dân; công dân phải làm tròn nghĩa vụ của mình đối với Nhà nước và xã hội. Quyền và nghĩa vụ của công dân do Hiến pháp và luật quy định.
Ðiều 74: Công dân có quyền khiếu nại, quyền tố cáo với cơ quan Nhà nước có thẩm quyền về những việc làm trái pháp luật của cơ quan Nhà nước, tổ chức kinh tế, tổ chức xã hội, đơn vị vũ trang nhân dân hoặc bất cứ cá nhân nào.
Việc khiếu nại, tố cáo phải được cơ quan Nhà nước xem xét và giải quyết trong thời hạn pháp luật quy định.
Mọi hành vi xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền và lợi ích hợp pháp của tập thể và của công dân phải được kịp thời xử lý nghiêm minh. Người bị thiệt hại có quyền được bồi thường về vật chất và phục hồi danh dự.
Nghiêm cấm việc trả thù người khiếu nại, tố cáo hoặc lợi dụng quyền khiếu nại, tố cáo để vu khống, vu cáo làm hại người khác.
Ðiều 63
Công dân nữ và nam có quyền ngang nhau về mọi mặt chính trị, kinh tế, văn hoá, xã hội và gia đình.

Nghiêm cấm mọi hành vi phân biệt đối xử với phụ nữ, xúc phạm nhân phẩm phụ nữ. Lao động nữ và nam việc làm như nhau thì tiền lương ngang nhau. Lao động nữ có quyền hưởng chế độ thai sản. Phụ nữ là viên chức Nhà nước và người làm công ăn lương có quyền nghỉ trước và sau khi sinh đẻ mà vẫn hưởng lương, phụ cấp theo quy định của pháp luật.
Nhà nước và xã hội tạo điều kiện để phụ nữ nâng cao trình độ mọi mặt, không ngừng phát huy vai trò của mình trong xã hội; chăm lo phát triển các nhà hộ sinh, khoa nhi, nhà trẻ và các cơ sở phúc lợi xã hội khác để giảm nhẹ gánh nặng gia đình, tạo điều kiện cho phụ nữ sản xuất, công tác, học tập, chữa bệnh, nghỉ ngơi và làm tròn bổn phận của người mẹ.”

Tuy nhiên sự việc của chị Đỗ Thị Anh Thư là một công dân Việt Nam, một cán bộ công chức do NSNN trả lương đang thi hành công vụ được giao, nhưng lại để kéo dài mà không ai xử lý và xảy ra rất nhiều sự việc có dấu hiệu vi phạm pháp luật của người chịu trách nhiệm chỉ đạo và điều hành liên quan đến Dự án ĐTXD ĐHQGHN tại Hòa Lạc do Bộ Xây dưng làm chủ đầu tư.

Chưa biết nội dung thông tin của chị Đỗ Thị Anh Thư đúng sai như thế nào, nhưng có sự thật rõ ràng là khi đi qua đường Cao tốc Láng Hòa Lạc thì nơi dự kiến xây dựng Dự án ĐHQGHN vẫn là một vùng đất bỏ hoang, xơ xác, chưa có một công trình nào được xây dựng xong. Trên hiện trường và quan sát thực địa thì thấy đây là một dự án đang đắp chiếu, vì chỉ có một vài công nhân đang làm việc, xây dựng Nhà điều hành của Ban quản lý dự án. Chuyện xảy ra cái chết của hai cháu bé là có thật vào ngày 17/3/2012 được đăng tải trên các Báo chính thống. Một dư án có 4 NĂM MÀ THAY TỚI 5 GIÁM ĐỐC BAN QLDA, chậm trễ, … đều từ các thông tin đăng tải trên các báo điện tử chính thức của Chính phủ Việt Nam.

Mây Hồng và Cộng đồng Anh Thư Nước Việt chỉ là tự phát, cũng chưa phải là chính danh, nhưng rõ ràng chị Đỗ Thị Anh Thư là người thật, việc thật, đang là cán bộ công chức, là Kế toán trưởng tại Dự án. Người có quyền được pháp luật bảo vệ khi đang thi hành công vụ theo đúng quy định của pháp luật Việt Nam.

Sự việc của dự án và những tồn tại là có thật, chỉ cần tận mắt chứng kiến tại địa điểm xây dựng dự án. Bộ Xây dựng không thể không biết, Đại học Quốc gia Hà Nội không thể không biết, Tổng Thanh tra Chính phủ và Chính phủ cũng không thể không biết.

Nhưng chỉ qua hai bản tin phát hành từ cồng thông tin điện tử của Chính phủ Việt Namthì  Mây Hồng thấy rằng:

Ngày 10/8/2012, Phó Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Thiện Nhân họp về tiến độ dự án tại phòng họp của Văn phòng Chính phủ đã có ý kiến chỉ đạo BỘ XÂY DỰNG phải CHẤM DỨT TÌNH TRẠNG KÉO DÀI THỰC HIỆN DỰ ÁN XÂY DỰNG ĐHQGHN.

Ngày 18/3/2013 khi đến thăm và làm việc với ĐHQGHN, đưa tin:
“Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cũng nhấn mạnh, ĐHQG Hà Nội cần chủ động phối hợp chặt chẽ cùng với Bộ Xây dựng đẩy nhanh tiến độ triển khai Dự án xây dựng ĐHQG Hà Nội tại Hoà Lạc, hoàn thành một số công trình, cơ sở vật chất đáp ứng cho việc chuyển dần một số trường đại học thành viên và đơn vị trực thuộc đến trụ sở mới, bảo đảm điều kiện phục vụ giảng dạy học tập tốt hơn”.


Mây Hồng thực sự chưa hiểu vì Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng thì chỉ đạo ĐẠI HỌC QUỐC GIA HÀ NỘI chủ động phối phợp để đẩy nhanh tiến độ, còn Phó Thử tướng Chính phủ Nguyễn Thiện Nhân thì nhấn mạnh yêu cầu BỘ XÂY DỰNG phải chấm dứt tình trạng kéo dài việc triển khai dự án xây dựng ĐHQG Hà Nội như thời gian vừa qua.

Như vậy, Mây Hồng chưa biết cơ quan nào là Chủ đầu tư chính thức của Dự án này, ĐHQGHN hay Bộ Xây dựng? Vì việc đẩy nhanh tiến độ hay chấm dứt tình trạng kéo dài thực hiện dự án ĐHQGHN đều thuộc trách nhiệm của Chủ đầu tư phải thực hiện. Liệu việc chỉ đạo cả hai cơ quan khác nhau để cùng  thực hiện một nhiệm vụ như nhau có phải là nguyên nhân làm dự án bị chậm trễ hay không?

KÍNH THƯA CÁC LÃNH ĐẠO ĐẢNG VÀ NHÀ NƯỚC

Là một người yêu đất nước và con người Việt Nam nên Mây Hồng chỉ mong muốn các lãnh đạo Đảng, Nhà nước làm thế nào để đất nước Việt Nam được vững mạnh và phồn vinh.

Và sự ủng hộ của Mây Hồng đối với các Lãnh đạo của Đảng, Nhà nước mình chính là luôn mong muốn cho các Lãn đạo được sáng suốt, chỉ đạo điều hành giải quyết công việc một cách hiệu quả, thành công, mong muốn Lãnh đạo luôn được nhân dân tin yêu và ủng hộ.

Chính vì vậy mà Mây Hồng xin chuyển đến các thông tin này để các Lãnh đạo biết thông tin và xem xét.

Còn việc ý kiến chỉ đạo giải quyết như thế nào thì MÂY HỒNG xin phép không bình luận, không có ý kiến, cũng không đòi hỏi phải được trả lời trước công luận, vì Mây Hồng đến từ Cộng đồng ANH THƯ NƯỚC VIỆT là cộng đồng có tư tưởng yêu nước bằng một tình yêu có trách nhiệm và bổn phận. Tình yêu đó là sự tự nguyện, có hy sinh, có cống hiến. Ý thức được mang đến cho Mây Hồng cũng như các thành viên, trong đó có cả chị Anh Thư biết rằng, lợi ích của nhân dân, của đất nước là lơi ích cao nhất mà không ai được phép xem nhẹ hơn lợi ích cá nhân của mình.

Đó cũng chính là nguyên nhân mà Mây Hồng lên tiếng và chuyển các thông tin đến các Quý Ngài, vì mặc dù việc của chị Anh Thư và dự án ĐHQGHN không ảnh hưởng gì đến các lợi ích của Mây Hồng, nhất là trên mạng “ảo” này nhưng Mây Hồng thấy mình có trách nhiệm giúp chị Anh Thư và giúp các Lãnh đạo Đảng và Nhà nước thấy rõ sự việc.

Mây Hồng vẫn luôn luôn tin tưởng và ủng hộ các Lãnh đạo của Đảng và Nhà nước, nhất là bây giờ Tổng Bí thư lại đứng đầu và đã thành lập Ban Chỉ đạo TW PCTN thuộc Bộ Chính trị thì niềm tin đó càng được củng cố hơn.

Mây Hồng chỉ nghĩ sự việc chưa được gaiỉ quyết ngay có lẽ là do các Lãnh đạo của chúng ta chưa được báo cáo đầy đủ, hoặc thông tin chưa chính xác. Và các cuộc họp, chỉ đạo dự án, chỉ đạo đơn vị chủ đầu tư  rất tiếc lại diễn ra ở cơ quan văn phòng chứ không phải ngay tại nơi dự án nên việc không được tận mắt chứng kiến cũng là rất bình thường, nhất là dự án cũng cách trung tâm hà nội tới hơn 30 km.

Mây Hồng mong muốn tất cả các Lãnh đạo có liên quan đều phảỉ được biết sự việc này nên nơi đề gửi đã ghi rõ tên Người nhận với só thứ tự 24 người. Nhưng Mây Hồng sẽ chỉ chuyển duy nhất một bản là nôi dung thư này đến Cổng thông tin điện tử của Chính phủ để nhờ Ban biên tập chuyển đến những địa chỉ cần phải xử lý và chuyển trực tiếp người có liên quan.

Riêng chị Đỗ Thị Anh Thư sẽ được Mây Hồng chuyển vào hộp thư cá nhân của Chị là: anhthu_nc@yahoo.com.vn.

Mọi thông tin cụ thể xin liên hệ chị Đỗ Thị Anh Thư, số điện thoại 0935828386.

Mây Hồng chỉ chuyển thư này còn toàn bộ sư việc được đăng tải trên 10 bản tin đươc công khai tại trang cá nhân của Mây Hồng có đường dẫn sau:


Mây Hồng xin trân trọng cảm ơn các Quỹ vị Lãnh đạo Đảng và Nhà nước.

Kính chúc Các Quý Ngài luôn mạnh khỏe, hạnh phúc và thành công. Cầu mong các Lãnh đạo chân cứng đá mềm, nêu cao tinh thần phục vụ vì đất nước và nhân dân Việt Namthân yêu.

                                                                                                       MÂY HỒNG.
(Thư đã được đăng tải và chuyển email ngày 29/3/2013)







TIN Ở HOA HỒNG

<

Bạn à! 

Bạn có tin không, có những điều Bạn sẽ không lý giải được đâu.

Bởi vì tất cả những điều Mây Hồng đã tin, đang tin và sẽ tin lại là những điều Mây Hồng hoàn toàn dám khẳng định.

Điều đó làm cho Mây Hồng chẳng giống ai và thậm chí còn có người sẽ bảo rằng Mây Hồng đang ảo tưởng và hoang đường.

Còn Bạn? Bạn có cười Mây Hồng không?

Bạn đừng cười Bạn nhé! Mây Hồng chỉ muốn Bạn hãy cảm nhận đi trên những trang viết của Mây Hồng. 

TOP 10 TRONG TUẦN


Các Bạn ơi, đã là con người thì ai ai cũng mong muốn được sống ấm no, hạnh phúc. Và cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn bằng những suy nghĩ việc làm tích cực của mỗi chúng ta. Mây Hồng chỉ có mong muốn được mang đến những suy nghĩ chân thành và ước muốn tất cả những người con của dân tộc đều được thân thiết như anh em một nhà. Để cảm hóa ngay cả kẻ thù thì cũng muốn kết bạn với chúng ta. Nhất định sẽ làm được các Bạn à! Chúng ta đang làm tất cả vì mỗi người và vì mọi người. Nào cùng quyết tâm bạn nhé! Rất cảm ơn các Bạn đã ghé qua và cùng chúc nhau lời chúc vui tươi hạnh phúc....